Ninh Kỵ cầm một lá rau sống, nhét vào miệng mèo sư tử, dùng hai tay kiên quyết giữ chặt đôi móng vuốt của con mèo trắng nghịch ngợm. Cậu ngẩng đầu mỉm cười với Thôi Anh Dịch, "Không sao đâu, anh cứ tiếp tục nói đi."
"Vừa rồi anh định hỏi gì vậy?"
Thôi Anh Dịch ngẩn ra, xoa xoa mũi____ vốn dĩ là câu hỏi khó nói, giờ lại bị cắt ngang hai lần, nghĩ muốn nói ra lại cảm thấy khó khăn hơn.
Ninh Kỵ nắm chặt móng vuốt mèo sư tử, vẻ mặt nghiêm túc: "Không sao đâu, anh cứ nói đi."
Cậu nghĩ Thôi Anh Dịch có chuyện khó nói, ngại không dám mở miệng nên bèn chủ động nói thêm: "Nếu có gì tôi có thể giúp thì anh cứ mở miệng."
Mèo sư tử vùng vẫy vài cái, ngạc nhiên nhìn Ninh Kỵ đang nghiêm túc___ cái mông của bản thân đã bị để ý đến rồi mà còn muốn giúp đỡ à?
Hắn đã nhận ra tên họ Thôi này có vấn đề từ lâu rồi!
Ai mà mời người khác ăn cơm, lại còn đưa trà sữa, giúp nướng thịt mà mặt còn đỏ như thế chứ?
Thôi Anh Dịch do dự, cuối cùng ngại ngùng nói: "Không sao đâu, nói sau cũng được, lần sau tôi mời cậu ăn cơm rồi nói."
Ninh Kỵ không để ý, chỉ nghĩ là Thôi Anh Dịch ngại không dám mở lời. Cậu vui vẻ đáp: "Được, không vấn đề gì, lần sau nói cũng được."
Bữa ăn sắp kết thúc, Ninh Kỵ đứng dậy đi vệ sinh. Thôi Anh Dịch dùng tay chống cằm nhìn bóng lưng của cậu. Cậu ta mở điện thoại lên, bấm vào tin nhắn thoại mà bạn của cậu ta gửi.
Bạn của cậu ta hỏi tình hình thế nào.
Thôi Anh Dịch thở dài, có vẻ hơi phiền muộn. Cậu ta nhỏ giọng gửi tin nhắn thoại: "Không tốt lắm..... tôi vẫn ngại nói ra."
"Chắc tôi nói ra thì cậu ấy sẽ nghĩ tôi là kẻ bi. ến thái mất."
Mèo sư tử hơi cảnh giác, tai dựng đứng, đánh giá Thôi Anh Dịch có gương mặt thanh tú này.
Giọng điệu của Thôi Anh Dịch hơi buồn: "Thôi đi, hành động của tôi thật sự có vẻ giống kẻ bi. ến thái. Lúc nào cũng theo sau người ta, nhìn như kiểu một tên cuồng theo dõi....."
Mèo sư tử lông dựng đứng, ngạc nhiên nhìn nam sinh trước mặt.
Thôi Anh Dịch tiếp tục mang vẻ mặt u sầu gửi tin nhắn thoại: "Ngày nào cũng chú ý đến trạng thái Weibo của người ta nhưng tôi thật sự không kiềm chế được...."
Trong đầu mèo sư tử lập tức vang lên chuông cảnh báo mười cấp độ____ người này không chỉ để ý đến cái mông của Ninh Kỵ mà còn là một tên bi. ến thái cuồng kiểm soát!
Ninh Kỵ đi vệ sinh xong quay lại. Cậu thấy mèo sư tử có vẻ rất nghiêm túc, vừa nhìn thấy cậu đã túm lấy góc áo của cậu, kéo mạnh về một bên.
Ninh Kỵ ngồi xuống, vô cùng tốt bụng hỏi: "Anh cũng muốn đi vệ sinh à?"
Mèo sư tử nghẹn lại, cuối cùng hiểu được câu 'Hoàng đế không vội, thái giám vội' là như thế nào.Ninh Kỵ đeo túi mèo về đến nhà của Yến Tùy. Cậu cởi giày, bắt đầu nghiêm túc chỉ trích con mèo trắng trong túi mèo.
Ninh Kỵ: "Anh bị sao thế? Không phải đã nói là ra ngoài nhưng không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của người ta sao?"
Mèo sư tử nhìn Ninh Kỵ bằng ánh mắt rất kỳ lạ, sau đó gõ vài chữ trên máy tính bảng, nói rằng Thôi Anh Dịch có vấn đề.
Ninh Kỵ hơi không vui, "Nói linh tinh, Tiểu Thôi là người tốt mà, sao anh lại nói người ta có vấn đề?"
Ăn xong một bữa, Thôi Anh Dịch chăm sóc rất chu đáo đã được Ninh Kỵ thân mật gọi là 'Tiểu Thôi'. Phải biết là những người xung quanh đều lớn tuổi hơn Ninh Kỵ, chẳng ai giống như Thôi Anh Dịch cho phép cậu gọi là 'Tiểu Thôi' đâu.
Thôi Anh Dịch nói rằng không chỉ khi ăn cơm có thể gọi cậu ta là Tiểu Thôi mà sau này cũng có thể gọi như vậy.
Mèo sư tử vỗ mạnh vào máy tính bảng, gõ mạnh vài chữ____ nhưng mà có vấn đề!!!
Ninh Kỵ mở trò chơi mèo trên máy tính bảng, đưa cho mèo sư tử, thờ ơ nói: "Ừ, ừ, có vấn đề có vấn đề, chơi game đi."
Mèo sư tử đi theo Ninh Kỵ từng bước, thỉnh thoảng kêu một tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!