Tài xế nghe thấy câu 'mèo siêu béo' từ đầu dây bên kia thì giật mình, "Bạn học à, mèo siêu béo là phải tính thêm tiền đó!"
"Mèo siêu béo có sức mạnh lớn lắm, mà nếu cào hỏng ghế xe của tôi thì sao?"
Mèo siêu béo Yến Tùy: "......"
Theo lý mà nói, mèo sư tử luôn có thân hình khá lớn, thuộc dạng nhanh nhẹn dẻo dai, con mèo sư tử này càng xuất sắc với khả năng chiến đấu vượt trội, từ tốc độ đến sức mạnh đều vượt xa các động vật cùng kích thước.
Chưa kể, con mèo sư tử này còn nổi tiếng nhờ vào vẻ đẹp và sự kết hợp với một con mèo tam thể khác tạo thành đôi mèo nổi trên mạng. Với thân hình và bộ lông hoàn hảo, nó hoàn toàn phù hợp với hình tượng mèo lớn mà con người mong đợi, vừa sang trọng lại vừa mạnh mẽ như một con báo nhỏ.
Một chiếc xe công nghệ màu trắng từ từ dừng lại tại cổng nam đại học A. Cửa sổ xe hạ xuống, tài xế ló đầu ra, thận trọng nói: "Bạn học, mèo siêu béo của cậu đâu? Tôi phải xem nó trông thế nào."
Ninh Kỵ bế mèo sư tử lên, đưa cho tài xế xem.
Tài xế: "Bạn học, mèo của cậu có ngoan không? Chắc không cào hỏng ghế của tôi chứ?"
Ninh Kỵ: "Nó ngoan lắm ạ, không chỉ ngoan mà còn biết tính toán. Nào, hai nhân hai bằng mấy?"
Mèo sư tử: "......"
Hắn từ từ kêu bốn tiếng.
Tài xế trầm trồ, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, "Quả là mèo của sinh viên đại học A, thông minh quá! Cậu lên xe đi!"
Ninh Kỵ nắm lấy chân mèo sư tử, làm ra vẻ uy quyền, "Còn không cảm ơn bác tài xế đi, nào, vẫy tay cho bác xem nào."
Mèo sư tử: "......"
Hắn nhẫn nhục giơ chân lên, vẫy vẫy như mèo chiêu tài.
Tài xế vui vẻ gật đầu, tự giác xuống xe giúp Ninh Kỵ đưa Yến Tùy ngất xỉu vào ghế sau. Ông vừa xách vừa hỏi: "Hả, bạn học à, bạn cậu làm sao vậy?"
Ninh Kỵ bắt đầu bịa chuyện: "Cậu ấy học ngành biểu diễn. Thầy cô có yêu cầu về cân nặng để xuất hiện trước ống kính. Mỗi ngày đều ăn rau giảm cân, cậu ấy không chịu nổi nên hạ đường huyết ngất xỉu."
Cậu nhét chân phải của Yến Tùy vào cửa xe, lại đẩy mèo sư tử vào, cuối cùng đóng cửa xe thật mạnh, vui vẻ chạy ra ghế phụ.
Một người một mèo ngồi phía sau xe lắc lư trên đường, Ninh Kỵ ngồi ở ghế phụ tán gẫu vui vẻ với tài xế. Khi đến nơi, cậu quay lại nhìn thì thấy Yến Tùy và mèo sư tử đều nhắm mắt ngủ ngon lành.
Không xong rồi..
Có lẽ mông của thiếu gia này chưa bao giờ ngồi lên chiếc xe giá rẻ như vậy.
"Tạm biệt nhé bạn học!" Tài xế vui vẻ lái xe đi.
Ninh Kỵ vẫy tay với tài xế, cố gắng mang Yến Tùy và mèo sư tử về nhà. Đến cửa thang máy, thật sự không thể khiêng được nữa, cậu đành lôi Yến Tùy vào nhà như kéo bao gạo.
Mèo sư tử vẫn còn hơi say xe, chưa hồi phục. Hắn mang đôi mắt vô hồn dựa vào ghế sofa, chỗ ngồi dưới mông hắn hoàn toàn giống vị trí mà mèo tam thể đã ngồi trước đó.
Ninh Kỵ
- hai mắt cũng vô hồn, tay vung vẩy trong không trung, thều thào, "Thức ăn, tôi cần thức ăn."
Mèo sư tử: "......"
Ninh Kỵ: "Tủ đồ ăn vặt của anh ở đâu?"
Mèo sư tử lắc đầu, ra hiệu rằng nhà hắn không có tủ đồ ăn vặt. Hắn không thể chịu được việc để lại mẩu vụn của đồ ăn vặt trong nhà, chỉ cần nghĩ đến những mẩu vụn nhỏ rơi trên thảm, giữa các khe sofa hoặc bất kỳ góc nào là hắn lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Ninh Kỵ: "?" Cậu nhìn lên, một dấu chấm hỏi khổng lồ xuất hiện trên đầu. Cậu ngơ mặt ra, "Không có tủ đồ ăn vặt? Trên thế giới này thật sự có người không để đồ ăn vặt trong nhà sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!