10 giờ 40 phút sáng.
Ký túc xá của Ninh Kỵ trống trơn, cửa phòng đóng chặt. Một người một mèo đứng trước cửa phòng, chuẩn bị kế hoạch 'trộm người'.
Yến Tùy đội mũ lưỡi trai cúi đầu mở túi đeo chéo, hạ giọng nói: "Cửa đóng rồi, không có chìa khóa phòng, làm sao vào?"
Mèo tam thể ở trong túi thò đầu ra, giơ móng chỉ vào ô cửa sổ nhỏ cạnh cửa.
Yến Tùy thử đẩy cửa sổ, sờ thấy một chùm chìa khóa. Hắn lấy ra mở cửa rồi chui vào, động tác nhanh nhẹn như gió, không phát ra một tiếng động.
Trong phòng, mèo tam thể nhảy phốc ra khỏi túi, phóng như bay về phía chiếc giường trong cùng. Thấy cơ thể hình người của mình vẫn đang ngủ ngon lành trên giường, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Yến Tùy liếc mắt nhìn qua, thấy vỏ gối của Ninh Kỵ đã không còn hình chú gấu Pooh nhỏ___ chắc là lần trước bị trêu nên giận dỗi, lật mặt gối mới chịu ngủ.
Mèo tam thể nhảy nhót trên giường, liên tục hối thúc Yến Tùy mau chóng 'trộm người'.
Yến Tùy nghĩ khá chu toàn, liếc quanh phòng rồi nói: "Không thể cứ thế mà đi, dễ bị lộ lắm."
Ký túc xá rất gọn gàng, mấy chiếc bàn học xếp thành hàng. Chỉ liếc mắt Yến Tùy đã biết bàn của Ninh Kỵ là cái nào___ cái thứ hai bên trái. Trên bàn có trưng bày mô hình Iron Man, ghế chơi game và bàn phím cơ đều mang tông màu tối giản đồng nhất, bên cạnh là mấy tấm huy chương và bằng khen xếp ngay ngắn.
Bàn học của đại học A kết hợp với tủ quần áo, Yến Tùy kéo tủ bên cạnh bàn của Ninh Kỵ ra, chọn hai bộ quần áo thường ngày của cậu.
Mèo tam thể nhảy lên bàn học, kêu hai tiếng đầy cảnh giác, không biết Yến Tùy định làm gì.
Yến Tùy cầm hai bộ đồ, nói: "Không lẽ tôi cứ cõng cậu mặc đồ ngủ ra ngoài? Còn giày nữa, không thay thì lộ mất."
Hắn nửa quỳ bên giường của Ninh Kỵ, một tay bế người đang ngủ say dậy, một tay vụng về giúp mặc áo khoác.
Ninh Kỵ đang ngủ mềm nhũn cả người. Đầu ngửa ra tựa lên vai của Yến Tùy, hàng mi cụp xuống, ngoan ngoãn để người ta giúp mặc áo khoác. Mái tóc mềm mại xõa trước trán nhìn cực kỳ hiền lành.
Yến Tùy nhìn cậu một cái, cổ họng khẽ chuyển động, sau đó tiếp tục mặc áo. Còn một chiếc quần dài trong tay, hắn khựng lại, như đang do dự có nên thay quần cho Ninh Kỵ không.
Mèo tam thể cảnh giác đặt móng lên cạp quần ngủ, như thể sống chết bảo vệ chiếc quần ấy.
Yến Tùy nhún vai____ biết thừa Ninh Kỵ tuyệt đối không để hắn thay quần cậu ngay cả trong lúc ngủ.
Hắn đứng dậy, bỏ chiếc quần vào lại tủ, tiện tay lấy thêm một đôi vớ. Sau đó hắn cúi đầu giúp Ninh Kỵ mang tất, chọn đôi giày đế bằng mà Ninh Kỵ hay đi, thay tất xỏ giày liền mạch không chút vấp.
Mèo tam thể hài lòng, ánh mắt khen ngợi như đang nhìn người hầu tận tụy nhất của mình.
Yến Tùy để lại một mẩu giấy trên bàn Ninh Kỵ, tiện tay lấy một chiếc túi chéo của cậu, bỏ điện thoại và sạc đang để cạnh gối vào túi.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Mèo tam thể nhảy khỏi giường, kêu meo meo thúc giục Yến Tùy mau đi.
Yến Tùy cúi xuống, vững vàng cõng Ninh Kỵ trên lưng. Hắn vòng tay giữ chặt hai đùi của cậu rồi nửa ngồi nửa quỳ, ra hiệu cho mèo tam thể chui vào túi.
Mèo tam thể nhanh nhẹn nhảy vào, chỉ để lộ cái đầu lông xù, ra hiệu với Yến Tùy: gogogogo!
Trong túi đeo của Yến Tùy là một Ninh Kỵ đang hô 'gogogo', sau lưng lại là một Ninh Kỵ đang ngủ say. Hắn lặng lẽ mở cửa phòng, nhanh chóng lướt qua phòng mình.
Tiếng bước chân vang lên trong cầu thang.
Yến Tùy – người vừa 'ăn trộm' thành công – bước nhanh như bay xuống hết tầng, nhưng vừa tới cửa thì hắn bị dì quản lý chặn lại.
"Ây ây ây, chuyện gì đấy?" Dì quản lý tóc xoăn thời thượng nhìn Yến Tùy đầy nghi hoặc, "Bạn học trên lưng cậu có chuyện gì à? Có cần dì gọi bác sĩ không?"
Yến Tùy nhấc người trên lưng lên, bình thản đáp: "Không sao đâu dì, cậu ấy chỉ bị hạ đường huyết thôi. Cháu cõng cậu ấy đến phòng y tế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!