Từ thời cấp 3, Yến Tùy đã biết vòng eo của Ninh Kỵ trông như thế nào.
Trong cuộc thi nhảy cao năm lớp 11, ba vòng trong ba vòng ngoài toàn là người, chật như nêm cối. Tất cả đều là các nữ sinh giơ điện thoại lên để xem Ninh Kỵ thi đấu.
Cậu thiếu niên mặc đồng phục thể thao trắng chạy đà, thực hiện cú nhảy lưng qua xà đầy đẹp mắt. Đường cong vẽ ra giữa không trung gần như hoàn hảo, nhẹ nhàng linh hoạt hệt như một chú cá.
Khoảnh khắc bật nhảy ấy làm lộ ra vòng eo trắng mịn, nhỏ gọn và chói lóa đến mức khiến người ta hoa mắt.
Ninh Kỵ của thời cấp 3 rất được yêu thích. Có rất nhiều người đến sân vận động chỉ để xem cậu nhưng bản thân Ninh Kỵ lại chẳng hề hay biết. Cậu ngồi ở khu tập trung của lớp, đầu quấn khăn lông trắng, cúi xuống nhìn điện thoại, trông rất điển trai. Thế nhưng, số nữ sinh chủ động đến xin liên lạc lại rất ít.
Yến Tùy thời cấp 3 ngồi chếch sau cậu, nhìn Ninh Kỵ đang cúi đầu chơi Anipop. Thiếu niên vốn có vẻ lạnh lùng kia hơi cau mày, trông như thể 'người lạ chớ gần'.
Khi ấy, mối quan hệ giữa hai người vẫn chưa đến mức căng như nước với lửa. Yến Tùy vốn định bắt chuyện với người bạn cùng lớp lúc nào cũng không thân thiện với mình này nên chủ động mở lời.
Hắn đổi chỗ, ngồi cạnh Ninh Kỵ, định khen cậu vừa nhảy cao rất giỏi. Thế mà nhìn gương mặt của Ninh Kỵ xong, không hiểu sao lời đến miệng của hắn lại hóa thành: "Cậu.... từ trước đến giờ vẫn trắng như thế à?"
Ninh Kỵ đang chơi game khựng lại, ngẩng đầu, cau mày nhìn hắn.
Yến Tùy sững một giây, lập tức giải thích: "Tôi vừa ở bên kia xem cậu nhảy cao...."
Nói được nửa chừng thì nghẹn lời. Yến Tùy đành ngậm miệng____ không thể nói thật là mình vừa nhìn thấy đoạn eo trắng lộ ra khi cậu nhảy cao nên chạy lại hỏi được.
Câu đó nghe kỳ quặc chết đi được.
Hắn không biết phải chữa cháy thế nào. Một lúc sau mới nhớ ra mục đích ban đầu, thế là hắn cố gắng khen một cách chân thành: "Không ngờ cậu lại nhảy qua được, cây xà đó cao như vậy."
Kết quả lại càng tệ hơn____ Ninh Kỵ vốn không định để ý hắn, giờ nghe câu đó thì tưởng Yến Tùy đang khịa mình thấp.
Thế là Ninh Kỵ mặc kệ luôn, cúi đầu tiếp tục chơi game, trông chẳng khác gì một con mèo bị vuốt sai chiều nên quay mặt ngủ, chẳng thèm để tâm gì nữa.
Thực ra eo của Ninh Kỵ không chỉ trắng mà còn mềm mại và đầy sức mạnh.
Sau khi bước xuống xe điện, Yến Tùy ăn một cú đấm. Hắn xoa vai nghĩ thầm_____ hình như bây giờ tính khí của Ninh Kỵ đỡ hơn trước rồi.
Hắn còn tưởng mình sẽ bị đấm thẳng vào mặt cơ.
Không đúng, cũng có thể là vì ảnh hưởng của con mèo tam thể kia. Dù sao trên diễn đàn cũng nói rằng mèo tam thể đó rất thích mèo sư tử.
Cuối cùng thì không chỉ mình hắn bị ảnh hưởng nữa rồi!
Yến Tùy bừng tỉnh ngộ. Trong mắt mang theo vài phần an ủi, vừa xoa vai vừa đi lên lầu.
---
9 giờ rưỡi tối.
Ninh Kỵ vừa đánh vài trận game với Cao Tinh xong thì cơn buồn ngủ kéo đến như thủy triều. Cậu ngáp liên tục, thao tác trong game bắt đầu loạn hết cả.
Vừa kết thúc trận, cậu tháo tai nghe, dụi mắt: "Thôi bỏ đi, hôm nay em đánh không nổi nữa rồi, trạng thái tệ quá."
Cao Tinh và Lý Tường vẫy tay tạm biệt, bảo cậu đi tắm rồi ngủ sớm đi.
Ninh Kỵ ngáp thêm cái nữa, nheo mắt xách đồ ngủ vào phòng tắm. Trong lúc tắm cậu buồn ngủ đến mức suýt đập đầu vào vòi hoa sen. Tắm xong thì cậu lăn ra ngủ ngay.
Trước khi ngủ, Ninh Kỵ lờ mờ cảm thấy cơn buồn ngủ này tới thật kỳ lạ, quen thuộc đến khó hiểu. Cậu chưa kịp nghĩ kỹ thì đã rơi vào một màn đêm sâu thẳm.
Tiếng ếch và côn trùng ồn ào không ngớt.
Ninh Kỵ trở mình mơ màng, tưởng Cao Tinh đang chơi game quá ồn. Cậu duỗi tay định lấy gối che tai nhưng hai tai lại truyền đến cảm giác lông mềm mềm, còn âm thanh thì vẫn ầm ĩ như cũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!