Cả buổi trưa, Yến Tùy nghĩ mãi cũng không ra đáp án.
Hắn nằm trên giường, mặt mày âm u lướt điện thoại. Trong lòng không hiểu nổi vì sao Ninh Kỵ lại không đưa cốc trà sữa mua một tặng một đó cho mình.
Hắn thừa nhận quan hệ giữa hai người đúng là không tốt lắm, Ninh Kỵ cũng chẳng mặn mà gì với chuyện cùng hắn ăn cơm nhưng cậu thực sự không hề bị con mèo tam thể đó ảnh hưởng sao?
Diễn đàn chẳng phải đều nói con mèo tam thể đó thường lén giấu thanh súp thưởng để dành cho mèo sư tử trắng à?
Thế mà tới lượt Ninh Kỵ, ngay cả một cốc trà sữa mua một tặng một cũng không chịu đưa cho hắn?
Yến Tùy mặt không biểu cảm lướt điện thoại. Một lúc sau, hắn mở diễn đàn đại học A, tìm đến bài viết hot nhất về cặp đôi mèo nổi tiếng trong trường, đọc lướt một lúc rồi đăng một bình luận đầy nghi vấn.
S: Tôi cảm thấy mèo tam thể không thích mèo sư tử kia.
Chưa bao lâu sau, bình luận của hắn đã leo lên top vì bị vô số người phản bác, chỉ trích hắn nói nhảm.
Fan trung thành của gà hầm nấm: Ai đây, lôi ra ngoài ngay! Tiểu Hoa sao có thể không thích Đại Bạch được! Lần trước Tiểu Hoa còn nằm ngủ trên bụng của Đại Bạch nữa đấy!
Trà sữa khoai môn trân châu: Đừng nói bậy, Tiểu Hoa cưng Đại Bạch lắm! Chỉ chơi loanh quanh bên Đại Bạch thôi. Lần trước còn giấu nửa thanh súp thưởng để dành cho Đại Bạch nữa kìa!
Yến Tùy mặt lạnh như tiền, trong lòng thầm nghĩ____ mèo tam thể có thích mèo sư tử hay không thì hắn còn không rõ chắc? Nếu mèo tam thể cũng si tình như mèo sư tử thì sao có thể chỉ có mỗi hắn bị ảnh hưởng?
Nếu thật sự thích thì làm sao Ninh Kỵ có thể đưa cốc trà sữa nguyên đường không đá thêm khoai môn trân châu đó cho Cao Tinh chứ!
Không còn gì để nghi ngờ nữa____ từ đầu tới cuối chỉ có hắn là bị con mèo sư tử si tình kia ảnh hưởng thôi!
Haiz, dù là chó l**m hay mèo l**m, kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì.......
Bốn giờ rưỡi chiều.
Ninh Kỵ cầm chìa khóa xe, chuẩn bị ra ngoài giao đồ ăn như mọi buổi chiều không có tiết học khác.
Tháng này cậu mới mua một đôi giày bóng rổ phiên bản giới hạn, không chỉ vét sạch quỹ đen mà tiền sinh hoạt cũng tiêu gần hết.
Cũng may có Cao Tinh và mấy người kia thi thoảng hỗ trợ, cộng thêm nghề tay trái là giao đồ ăn mới giúp cậu cầm cự được đến giờ.
Theo quy tắc đã ký kết giữa hai người, cậu đáng lẽ phải báo cáo lịch trình với Yến Tùy. Nhưng Ninh Kỵ thực sự không muốn kéo lê Yến Tùy chạy khắp trường nên cậu trực tiếp ngó lơ điều khoản báo cáo mà lặng lẽ đi làm.
Kết quả là bị bắt tại trận.
Trước cửa tiệm cá nướng không xương Chu Ký trong căng tin, Ninh Kỵ đội mũ lưỡi trai, ánh mắt lén lút đầy né tránh.
"Không phải cậu nói buổi chiều ở ký túc xá ngủ bù sao?"
Ninh Kỵ: "....."
"Sao tôi không biết cậu lại ngủ bù ở tiệm cá nướng Chu Ký vậy?"
Ninh Kỵ quay đầu nhìn bảng hiệu tiệm cá nướng Chu Ký sáng rực, chân thành nói: "Ngon lắm, anh có muốn ăn không?"
"Cậu đang hẹn tôi ăn tối đấy à? Cũng không phải không được, nhưng khoan đã, chuyện ngủ bù vẫn chưa xong______"
Nhân viên trong tiệm cá nướng thò đầu ra từ cửa sổ đưa đồ, cười híp mắt gọi: "Tiểu Kỵ! Đồ ăn xong rồi!"
Ninh Kỵ nhanh nhẹn lách qua Yến Tùy, vớ lấy túi đồ ăn, lập tức chạy băng băng về phía cổng căng tin, cố gắng cắt đuôi Yến Tùy.
Ninh Kỵ có lợi thế về chiều cao và từng luyện điền kinh. Cậu dễ dàng bỏ xa người phía sau, nhanh chóng treo túi đồ lên móc xe điện, leo lên xe, cắm chìa khóa, vặn ga_____ xe không nhúc nhích.
Ninh Kỵ quay đầu lại thì thấy giá đỡ sau xe bị một bàn tay thon dài giữ chặt. Người nọ nhìn cậu từ trên cao, nhả ra hai chữ: "Chở tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!