Bạn cùng phòng của Yến Tùy – Tào Tả – vẻ mặt ngơ ngác, cảm giác như không hiểu tiếng Trung nữa.
Mãi một lúc lâu sau, cậu ta mới ngây ngốc hỏi: "Anh Tùy, rốt cuộc ai là não yêu đương với ai?"
Biểu cảm của Yến Tùy đầy tâm sự, tiếng thở dài càng thêm nặng nề: "Cậu không hiểu đâu."
Tào Tả càng thêm mơ hồ. Cậu ta thật sự không thể hiểu nổi. Rõ ràng hai người này ban nãy còn đánh nhau sống chết trong rừng cây, thế mà bây giờ Yến Tùy lại mang dáng vẻ si tình đến vậy.
Không lẽ Ninh Kỵ bên phòng bên chỉ bằng một cú móc trái, một cú quét chân mà đã đá Yến Tùy thành kẻ si mê vì yêu?
Siêu cấp Kim Cang Tô Đát Kỷ chuyển thế à?
Mí mắt của Tào Tả giật giật. Cậu ta bưng nước trở lại phòng trong trạng thái hồn bay phách lạc, quyết định sau này thấy Ninh Kỵ thì nên đi đường vòng......
Trong ký túc xá, điện thoại trên bàn đột nhiên rung vài cái.
Ninh Kỵ dựa vào ghế gaming, vừa lau tóc vừa mở màn hình điện thoại.
Thằng ngu: Tình hình bây giờ quá nguy hiểm.
Thằng ngu: Nếu chúng ta báo cáo hành trình cho nhau thì sẽ an toàn hơn nhiều.
Khóe miệng của Ninh Kỵ giật giật. Cậu chẳng buồn để ý tới người kia, đặt điện thoại xuống, tiếp tục sấy tóc.
Lúc này, ở cửa ký túc xá, Cao Tinh vừa xách túi nước về, nhìn thấy gì đó bèn hỏi: "Ai treo túi thuốc bên ngoài thế?"
Lý Tường đang chơi game ngoảnh lại nhìn: "Chắc là của em út, lúc nãy chẳng phải Thôi Anh Dịch cũng mang một túi qua rồi sao?"
Cao Tinh đưa túi thuốc cho Ninh Kỵ, cười nói: "Không thể không khen, cậu ta cũng tốt tính phết."
Ninh Kỵ nhận lấy túi thuốc, mở nắp tuýp cao thảo dược: "Mai em sẽ rủ cậu ta đi ăn."
Thuốc mát lạnh bôi lên chân làm dịu đi vết muỗi cắn sưng đỏ. Cậu liếc nhìn thương hiệu thuốc, khá mắc, không hề rẻ......
11 giờ 30 tối, ký túc xá tắt đèn như thường lệ.
Trước khi ngủ, Ninh Kỵ liếc nhìn điện thoại. Cậu thấy cái người bị lưu tên là 'Thằng ngu' vẫn đang nhắn tin hỏi mai có muốn đi cùng không, còn kèm cả việc báo cáo hành trình.
Ninh Kỵ ngáp dài, chẳng buồn trả lời. Cậu uăng điện thoại sang một bên, gối đầu lên gối, chuẩn bị ngủ.
Nhưng ngay lúc sắp chìm vào giấc, cậu bỗng mở mắt, trầm ngâm nhìn trần nhà trong bóng tối hồi lâu.
Sau đó, cậu bật dậy như cá chép quẫy, lật mặt gối in hình gấu xuống phía dưới. Lúc này mới yên tâm nằm xuống ngủ ngon lành.
-----
9 giờ sáng hôm sau.
Tiếng chuông báo thức vang lên liên tục trong ký túc xá, mãi mới có người lục tục trở mình thức dậy.
Trên giường, Ninh Kỵ cũng bị báo thức đánh thức. Cậu có thói gắt ngủ khi mới dậy nên vẫn nằm rúc trong chăn, tóc rối bù, úp mặt xuống gối thêm chút nữa rồi mới lười biếng cầm điện thoại lên lướt cho tỉnh ngủ.
Vừa mở điện thoại, WeChat hiện ra cả đống tin nhắn chưa đọc.
Cậu ngẩn ra, nheo mắt bấm vào xem, phát hiện Yến Tùy đã bắt đầu nhắn tin cho cậu từ 7 giờ sáng. Hắn điên cuồng spam, toàn bộ đều là báo cáo hành trình.
7:10
Thằng ngu: Dậy rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!