Ninh Kỵ cảnh giác: "Anh lén nhìn màn hình của tôi à?"
Yến Tùy mặc áo thun đen, khóe miệng giật giật: "Không thấy, thử hù cậu thôi. Vậy đúng là cậu lưu tên của tôi là 'Thằng ngu' à?"
Ninh Kỵ không thèm đáp, quay ngoắt đi. Cậu xách đèn pin chui vào rừng cây nhỏ trong trường, chuẩn bị nói chuyện đàng hoàng với con mèo tam thể quái dị kia.
Yến Tùy đi theo sau, cũng cầm đèn pin, có vẻ có cùng suy nghĩ với cậu.
Hơn mười giờ tối, hầu hết sinh viên đại học A đã quay về ký túc xá. Rừng cây nhỏ vắng vẻ và tối om càng không có lấy một bóng người. Hai người cầm đèn pin, một trước một sau, cẩn thận tìm kiếm dấu vết của hai con mèo trong lùm cây rậm rạp.
Ninh Kỵ đi trước, giẫm lên cành khô và lá rụng phát ra tiếng lạo xạo. Đi được mấy bước, cậu bất cẩn bị cành cây khô vướng vào chân, suýt ngã nhào.
Người phía sau dừng lại rồi một chùm sáng khác chiếu thẳng về phía trước mặt Ninh Kỵ. Không chỉ vòng sáng lớn hơn mà độ sáng cũng mạnh hơn hẳn khiến góc tối đen bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Ninh Kỵ vừa đứng vững đã ngẩng đầu lên, nhìn thấy vòng sáng to hơn, cậu lại cúi đầu nhìn ánh sáng từ cái đèn pin của mình_____ nhỏ hơn của Yến Tùy, độ sáng cũng kém hơn. Cậu xoay đầu, cau mày thật chặt, có chút không vui.
Cậu lập tức dịch đèn pin sang hướng khác, ai ngờ chùm sáng lớn kia cũng di chuyển theo.
Ninh Kỵ lập tức quay phắt lại, trừng mắt nhìn người phía sau: "Biến đi, bị bệnh à?"
Ngay cả kích cỡ đèn pin cũng muốn so bì với cậu?
Thần kinh.
Yến Tùy cầm đèn pin: "....."
Biểu cảm của hắn khó có thể diễn tả, khóe môi giật giật, không thể hiểu nổi tại sao Ninh Kỵ lại nghĩ hắn đang so độ lớn của ánh sáng đèn pin với cậu.
Nhưng nhớ lại hồi cấp ba, ngay cả cỡ giày mà cậu cũng phải so với hắn, Yến Tùy lại cảm thấy có chút hợp lý.
Hắn cúi đầu liếc nhìn cái đèn pin trong tay. Không nói một lời, chỉnh ánh sáng về mức thấp nhất.
Chùm sáng khổng lồ lập tức thu nhỏ lại thành vòng sáng bé tí, đối lập rõ rệt với đèn pin của Ninh Kỵ.
Nam sinh mặc áo khoác gió màu đen phía trước lập tức quay đầu lại với vẻ hả hê: "Hết pin rồi à?"
"Đáng đời, ai bảo anh ra vẻ."
Yến Tùy: "....."
Lớn cũng bị mắng, nhỏ cũng bị mắng.
Ninh Kỵ vui vẻ lắc lắc đèn pin của mình, đầy tinh thần tiếp tục tìm kiếm con mèo tam thể trong rừng.
Hai người lần theo bụi cây tìm kiếm dấu vết của mèo tam thể và mèo sư tử nhưng đi cả đoạn dài vẫn không có thu hoạch gì. Những bụi cây bị vạch ra chỉ toàn côn trùng và kiến bò lổm ngổm.
Ninh Kỵ ngồi xổm xuống, vỗ một cái lên đùi, đập chết con muỗi vừa đậu lên, lẩm bẩm: "Rốt cuộc có thể tìm thấy không đây?"
Yến Tùy cúi người, cùng cậu lật xem lùm cây. Ánh sáng đèn pin chiếu lên nền đất đen kịt: "Không biết, phải xem vận may thôi."
Ninh Kỵ tìm mãi mà chẳng được gì, chỉ gặp vài con mèo hoang.
Cậu ngồi xổm xuống, bế một con mèo trắng nhỏ đang đứng trên bậc đá lên, đặt nó xuống đất rồi vỗ vỗ lên mông nó. Mèo trắng quay đầu lại, ngơ ngác nhìn cậu.
Yến Tùy cũng ngồi xổm xuống: "Cậu quen con mèo này à?"
Ninh Kỵ đập chết một con muỗi: "Lúc trước biến thành mèo thì gặp nó. Nó bị điếc, hai con mèo kia đánh nhau dữ dội mà nó cứ lao vào hóng."
Cậu gãi gãi chân, không chịu nổi nữa, đứng dậy: "Không được, tôi phải về đây. Lần sau ra ngoài phải mang theo chai xịt muỗi mới được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!