Chương 1: (Vô Đề)

Người dùng 23lkus: Người anh em, tiện đường qua căng tin thì mang giúp tôi hai lon bia Budweiser được không? Có thưởng đấy.

Vào lúc chiều tối, tại căng tin số hai trong khuôn viên đại học A, Ninh Kỵ một tay ôm mũ bảo hiểm, tay kia cầm đơn hàng gà rán mang đi, cúi đầu thành thạo gõ chữ trên khung trò chuyện của ứng dụng đặt đồ ăn.

N: Được rồi anh à, không thành vấn đề.

Gửi tin nhắn xong, Ninh Kỵ treo hai phần gà rán và hai lon bia vào giỏ xe, chiếc xe điện màu đen nhanh chóng lao qua khuôn viên đại học A.

Vào giờ tan học, dưới bóng cây xanh dày đặc tấp nập các nhóm sinh viên đại học A. Mười phút sau, Ninh Kỵ dừng xe chắc chắn dưới tòa nhà ký túc xá số 7, tháo mũ bảo hiểm xuống.

Cậu chống tay lên xe, cúi đầu, mái tóc hơi rối, chiếc áo thun trắng bị gió thổi phồng lên, cậu gọi vào số điện thoại trên đơn hàng, lớn tiếng nói: "Chào bạn, đồ ăn đã đến rồi, phiền bạn xuống nhận giúp nhé."

Âm thanh từ đầu dây bên kia là tiếng ồn ào của trận đấu game, người kia lười biếng đáp một tiếng rồi cúp máy.

Ninh Kỵ ngẩng đầu lên, nhìn lại số tòa nhà trên đơn hàng, nhận ra đó chính là ký túc xá của mình.

Đại học A là một trường danh tiếng với diện tích rộng lớn, căng tin phân bố khắp các khu. Rất nhiều sinh viên không có lớp sẽ chọn gọi đồ ăn mang đi.

Ứng dụng giao đồ ăn của trường gọi là 'Shanda Campus' và hầu hết các shipper cũng là sinh viên của đại học A làm thêm kiếm chút tiền tiêu vặt.

Sảnh ký túc xá số 7 đông đúc người đi lại, toàn là sinh viên vừa tan học về, Ninh Kỵ chống tay trên xe đợi khoảng hai phút rồi thấy hai nam sinh đi ngược lại dòng người bước ra.

Một người cao lớn, vai rộng chân dài, mặc áo thun đen, khuôn mặt cực kỳ điển trai, vẻ ngoài rất tuấn tú, lười biếng một tay đút túi đi ra ngoài, tay đeo một chiếc đồng hồ điện tử.

Ninh Kỵ ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy người đó, đột nhiên trong lòng có một dự cảm không lành.

Người kia nhìn xung quanh một lượt rồi đi về phía chiếc xe điện đen đang đậu ven đường, vừa đi đến gần Ninh Kỵ vừa lười biếng nói: "Đuôi số điện thoại là 7866, hai phần gà rán....."

Thấy nam sinh đang ngồi trên chiếc xe điện đen, người kia bỗng dừng lời, lập tức đứng thẳng lên, nở nụ cười đầy vẻ xấu xa: "Ơ, Ninh Kỵ à?"

Ninh Kỵ: "......"

#Gặp đối thủ một mất một còn khi giao đồ ăn thì phải làm sao?#

Đối thủ một mất một còn rút điện thoại ra, xem lại tin nhắn lúc nãy, nhìn Ninh Kỵ một lượt, giọng nói của hắn đầy trêu tức và nhại lại cách trả lời của Ninh Kỵ lúc trước: "Được rồi anh____"

"Ninh Kỵ, sao tôi không biết cậu lại gọi người khác là anh thế?"

Ninh Kỵ: "....."

Mẹ nó.

Ninh Kỵ và Yến Tùy là đối thủ một mất một còn từ thời cấp 3 đến đại học cũng là điều tất nhiên, hai người hễ cứ gặp nhau là mùi thuốc súng lại nồng nặc khắp nơi

Có những người đúng là trời sinh ra đã đáng bị đánh, suốt ngày mặt dày sáp lại gần, nhìn thêm một cái thôi cũng đủ rút ngắn tuổi thọ rồi..

Ninh Kỵ tức giận đến nghiến răng, cậu cố gắng nín nhịn, gượng cười đưa đồ ăn cho người bạn của Yến Tùy đang đứng đằng sau: "Hai lon bia Budweiser mười đồng, nhớ trả tiền nhé."

Yến Tùy: "Trả một trăm, tối nay tôi có thể chụp ảnh câu 'Anh' rồi đăng lên vòng bạn bè không?"

Ninh Kỵ giơ ngón giữa lên, mặt không biểu cảm: "Cút____"

Yến Tùy nhíu mày, cúi đầu rồi nói một câu: "Vậy thì giờ đăng luôn nhé."

Ninh Kỵ tức giận quẹo xe, mắng vài câu rồi phóng chiếc xe điện nhỏ của mình đi.

Hai phút sau.

Chiếc xe điện nhỏ đen lao vút trở lại, dừng lại đột ngột, nam sinh đội mũ bảo hiểm mặt không cảm xúc, đưa tay giật lấy túi nhựa chứa hai lon bia từ tay người bạn của Yến Tùy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!