Trên màn hình, UN bước vào ván thứ ba, ván này BBB thừa thắng xông lên thành công giành chiến thắng, trận đấu nhanh chóng bước vào ván thứ tư mang tính quyết định.
Giờ nghỉ giữa hiệp, La Tri Nhạc uống một ngụm nước, miệng bắt đầu lẩm bẩm. Chu Diệu lắng tai nghe phát hiện cậu ta đang niệm A Di Đà Phật, xin Bồ Tát phù hộ.
Chu Diệu: "... Cậu xin Bồ Tát chi bằng xin tôi đi."
La Tri Nhạc nói: "Nếu thắng được thì xin anh cũng không sao."
Chu Diệu cười khẩy: "Không thắng thì tham gia thi đấu làm gì, sẽ thắng thôi." Phải thắng—
Ván thứ tư, bộ đôi đường dưới của UN lần nữa phát huy sức mạnh, cố gắng không để BBB kết thúc trận đấu, kéo BO5 đến ván cuối cùng.
Khi nhạc hiệu của ván thứ năm vang lên, phòng họp yên lặng một cách lạ thường, mọi người đặt đồ ăn vặt xuống, bắt đầu chăm chú theo dõi trận đấu.
Ngay cả Thẩm Mạn cũng tạm thời buông thanh bánh gạo cuộn yêu thích của mình.
Ván thứ năm là ván cuối cùng, việc chiến đấu với BBB đến tận đây đã chứng minh thực lực của UN. Dù thất bại, fan cũng không thể trách họ không cố gắng.
UN đã dùng hành động của mình để chứng minh năm nay họ rất mạnh, đủ mạnh để cạnh tranh với các đội tuyển hàng đầu.
Nhưng cứ thế này mà về nhà liệu có cam lòng không?
Chu Diệu đã chơi cho UN ba năm, đây là lần đầu tiên cậu ta gần chức vô địch Master Cup đến vậy. Giống như Thẩm Mạn, cậu ta dành trọn tình cảm cho đội mình, để lại ba năm đẹp nhất của cuộc đời ở đây.
Sự chờ đợi của cậu ta đã mang đến người đồng đội phù hợp nhất, cả hai sát cánh bên nhau vượt qua mọi chông gai để đến được đây.
Cứ thế này mà rời đi trong thất vọng sao? Chu Diệu không cam lòng, cậu ta nhìn màn hình đang tải, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Anh em, tôi muốn thắng, các cậu thì sao?"
La Tri Nhạc khẳng định: "Sẽ thắng."
Sẽ thắng— Không ai nghĩ họ làm được nhưng họ nhất định làm được.
Sức hấp dẫn lớn nhất của thể thao điện tử chính là bạn không biết kết quả cho đến khoảnh khắc nhà chính bị phá hủy.
Phòng họp im phăng phắc, mọi người nín thở nhìn hai phe xanh đỏ đang giao tranh trên màn hình, pha giao tranh chỉ diễn ra hơn một phút nhưng sau khi kết thúc, rất lâu không ai lên tiếng.
"Năm nay La Tri Nhạc bao nhiêu tuổi?" Giọng Quản lý phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Mười chín, bằng tuổi Từ Chu Dã đấy." Triệu Nhuy nắm rõ thông tin này.
"Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy—" Quản lý cảm thán không ngớt.
Hắn không nói ra nhưng thực ra mọi người đều nhận ra, họ nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Mạn trên người La Tri Nhạc. Cậu nhóc này mới gia nhập HCC một năm và có thành tích có vẻ bình thường đã chớm nở tài năng, bộc lộ sức mạnh thống trị đáng sợ.
Nếu có thời gian, cậu ta có thể trở thành một Thẩm Mạn khác.
"Nhìn tôi làm gì?" Thẩm Mạn bóc vỏ bánh gạo cuộn, cắn nửa cái: "Có thể chúc mừng UN rồi đấy."
Một trận đấu sảng khoái, gay cấn gần bằng chung kết. Sự phối hợp của La Tri Nhạc và Chu Diệu được thể hiện trọn vẹn, đặc biệt là pha giao tranh ở giữa trận, Chu Diệu bất ngờ tung chiêu cuối trúng vị trí chủ lực tuyến sau của đối phương. Tất cả mọi người chưa kịp phản ứng trừ La Tri Nhạc, thậm chí chưa kịp thốt ra lời qua mic, cậu ta đã điều khiển tướng bay đến mặt tướng máu giấy của đối phương, một combo kết liễu luôn xạ thủ BBB.
La Tri Nhạc gây ra sát thương nhưng cũng để lộ thân hình mỏng manh của mình trong tầm nhìn địch, tưởng rằng có thể một mạng đổi một mạng thì khoảnh khắc tuyệt vời nhất của trận đấu xảy ra— Chu Diệu dùng tốc biến lao vào giữa đám đông, sử dụng chiêu cuối bao bọc La Tri Nhạc rồi đẩy mạnh La Tri Nhạc từ vị trí địch trở về tuyến sau phe mình.
Khoảnh khắc sau đó, thân thể Chu Diệu đổ gục, cậu ta đổi mạng cho La Tri Nhạc.
Tuy nhiên, cái chết của cậu ta hông phải là bi kịch mà là niềm vui chiến thắng.
UN đã giành chiến thắng pha giao tranh quan trọng này và cũng giành chiến thắng cả trận đấu.
Không ai ngờ họ sẽ thắng được BBB, chiến thắng khó khăn càng trở nên ngọt ngào, La Tri Nhạc khóc nức nở vì vui sướng, quay lại ôm chầm Chu Diệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!