Chương 81: (Vô Đề)

Huyền học là thứ đôi khi bạn không tin cũng không được, trước khi huấn luyện viên chưa cúng bái ACE luôn bốc trúng thăm xấu, thường gặp đại họa ngay vòng đầu. Sau khi bái— mặc dù bái nhầm, lại thực sự có hiệu quả, kết quả bốc thăm vừa ra niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt mọi người.

Đúng vậy, cặp đấu chính thức là ACE đối đầu với BC còn UN đấu với BBB.

Huấn luyện viên vui mừng khôn xiết, lẩm bẩm may mà Quan Thánh Đế Quân không giận anh ta.

Vòng bán kết sẽ bắt đầu vào tối thứ sáu và thứ bảy tuần này, lúc sáu giờ tối với thể thức BO5, hiện tại còn hai ngày nữa là đến trận đấu.

ACE tận dụng thời gian đánh thêm vài trận đấu tập, các tuyển thủ đều điều chỉnh trạng thái.

So với không khí thoải mái của ACE, đội UN thảm hơn nhiều, lần nữa đụng độ BBB, cảm giác như con thuyền nhẹ nhàng đâm vào tảng băng trôi khổng lồ.

OI Chu Diệu đã đăng một bài trên Weibo nói họ đã đi chùa cúng bái cẩn thận, hy vọng Bồ Tát phù hộ cho họ bốc được lá thăm tốt.

Kèm theo là bức ảnh mấy người đang thắp hương.

Cư dân mạng nhiều chuyện xem ảnh xong liền bình luận: [ Mấy người đến chùa Đạo giáo mà lại bái Bồ Tát(của Phật giáo), quả là độc nhất vô nhị. ]

Rõ ràng thần tiên Đạo giáo không rộng lượng như Quan Thánh Đế Quân, đã gửi ngay một gói quà lớn cho đội UN bái nhầm.

"Thấy chưa, thấy chưa." Triệu Nhuy theo dõi toàn bộ quá trình, bình luận: "May mà chúng ta không đi bái lung tung, không thì bái nhầm là có kết cục này rồi." Thẩm Mạn vô cảm liếc nhìn huấn luyện viên bên cạnh với vẻ tâm trạng bất an trên mặt.

Huấn luyện viên ho khan, cố tỏ ra bình tĩnh: "Đúng vậy, trước khi bái vẫn phải nghiên cứu kỹ một chút."

Thẩm Mạn: "Hừ."

Ai nấy cũng là nhân tài.

Dấu vết của cơn bão vẫn còn trên đường phố, họ đã dọn dẹp hết các vật cản giao thông nhưng vẫn thấy rõ những hố sâu do cây cối bị bật gốc để lại bên đường.

Cây Du nhiệt đới trước cửa homestay cũng đã bị gió thổi ngã, giờ đây khắp nơi chỉ còn trơ trọi đất và lá rụng.

Ánh nắng chiếu thẳng vào người gây đau đầu, Thẩm Mạn tự bọc kín mít bằng khẩu trang, kính râm và mũ trước khi ra ngoài. Anh hơi dị ứng với ánh nắng, da sẽ bị đỏ nghiêm trọng nếu phơi nắng quá lâu, may mắn là căn cứ của ACE nằm ở một thành phố miền núi với tia cực tím không quá mạnh.

Triệu Nhuy tự cho da mình dày, cười nhạo Thẩm Mạn, kết quả là đi dạo cả buổi chiều, tối về than ngứa lẫn đau đầu. Lưu Thế Thế vạch tóc cậu ta ra xem, da đầu đã bị cháy nắng, bong tróc từng mảng, Lưu Thế Thế kinh hãi: "Cậu đi đâu vậy?"

Triệu Nhuy khóc lóc: "Tôi chỉ đi dạo quanh bờ biển thôi."

Lưu Thế Thế nói: "Nắng to thế mà chạy ra biển à?" Cậu ta nhẹ nhàng xé một mảng mô da màu trắng ra, không biết là da đầu hay gì khiến cậu ta rùng mình: "Mau bôi kem lô hội đi, tôi thấy tóc cậu cũng sắp rụng luôn rồi đó."

Triệu Nhuy: "A a a a, đừng mà!"

Thẩm Mạn vừa về, tháo kính râm liềnnhìn Triệu Nhuy với vẻ mặt lạnh nhạt.

Triệu Nhuy nói: "Anh ơi, anh ơi, còn dư kính râm hay mũ không? Cho em mượn với—"

Từ Chu Dã giận dữ: "Ai là anh của anh? Anh là từ có thể tùy tiện gọi à?"

Triệu Nhuy: "......" Cậu ta sai rồi.

Thẩm Mạn: "Không có. Hàng rong mười tệ một cái, tự đi mà mua."

Triệu Nhuy òa khóc nói cậu ta không thể ở nhà thêm một ngày nào nữa, cậu ta sẽ đi ngay—

Huấn luyện viên vừa mở cửa bước vào nghe thấy câu này, nói: "Vậy lúc về mua giúp tôi nửa quả dưa hấu nhé, tôi thèm ăn dưa rồi."

Triệu Nhuy: "..."

Thôi, ở nhà cũng tốt mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!