Cơn bão đã cách ly bọn họ với thế giới, căn homestay không điện không nước như trở thành một hòn đảo cô độc bị thế giới bỏ quên.
Từ Chu Dã nhìn Thẩm Mạn ở phía đối diện, kỳ lạ thay lại có chút thích cảm giác cả thế giới chỉ có hai người họ.
Ăn một gói mì mà chỉ thấy hơi lưng bụng, Thẩm Mạn lục lọi tủ lạnh, bên trong đã trống rỗng.
"Bao giờ mưa mới tạnh đây?" Thẩm Mạn hỏi bâng quơ.
"Anh muốn nó tạnh nhanh à?" Từ Chu Dã nhìn cơn gió và mưa rít gào ngoài cửa sổ: "Em lại thấy, bây giờ cũng khá tốt, chỉ có anh và em..."
Nghe thì khá lãng mạn, nếu không phải thỉnh thoảng bên ngoài lại vang lên tiếng chơi mạt chược và tiếng la cực kỳ to của Hứa Tiểu Trùng: "Tự Ù—"
Cả hai cùng nhìn nhau và thấy ý cười trong mắt đối phương.
Bọn họ chơi mạt chược suốt cả ngày, đến tối Triệu Nhuy suýt thua hết cả q**n l*t.
"Không bao giờ chơi với mấy người nữa!" Triệu Nhuy tức giận mắng Từ Chu Dã: "Mặt mũi trông hiền lành thế kia sao lại là một ác nhân xảo quyệt gian manh đến vậy!"
Từ Chu Dã hơi khó hiểu: "Hứa Tiểu Trùng cũng thắng, sao anh không mắng anh ta?"
Triệu Nhuy nói: "Hứa Tiểu Trùng trông đã như phản diện rồi, anh mắng nó làm gì?"
Hứa Tiểu Trùng: "?"
Từ Chu Dã: "Hợp lý."
Hứa Tiểu Trùng: "?" Rốt cuộc hợp lý ở chỗ nào?
Cũng không trách họ nói như vậy, Hứa Tiểu Trùng vừa cao vừa mập, khuôn mặt lại trông rất dữ tợn, có mấy lần Triệu Nhuy đi ăn cùng cậu ta đều bị cảnh sát gọi lại yêu cầu xuất trình chứng minh thư.
Khiến mọi người từng nghĩ không biết Hứa Tiểu Trùng có bị trùng mặt với tên tội phạm bị truy nã nào không.
Nhưng xét về tính khí, Hứa Tiểu Trùng lại là người dễ tính nhất trong đội, dù sao thì Triệu Nhuy chưa từng thấy cậu ta nổi cáu với ai.
"Tối nay ăn gì đây?" Chơi mạt chược cả ngày, Triệu Nhuy hơi đó: "Tôi thấy trong bếp chẳng còn gì để ăn nữa."
"Không biết." Từ Chu Dã nhìn ngoài cửa sổ cảm thấy có vẻ gió đã nhỏ hơn. Cậu đi đến cửa sổ kéo mở một khe phát hiện mưa đã tạnh, bên ngoài là một đống hỗn độn, khắp nơi là cây cối đổ ngã và đồ vật bị thổi lung tung, cứ như thể cả thế giới bị lắc đều lên vậy.
"Gió nhỏ rồi." Từ Chu Dã nói: "Chắc ngày mai có thể ra ngoài..."
"Vậy thì tốt, không biết bao giờ có điện lại nhỉ." Chơi mạt chược cả ngày, Triệu Nhuy hơi buồn ngủ: "Hôm nay ngủ sớm thôi."
Không có điện tức là không có điều hòa hay quạt điện, bọn họ lại không dám mở cửa sổ thông gió nên không khí trong nhà rất oi bức.
Tối đó, mọi người mỗi người một gói mì rồi định về phòng nghỉ ngơi.
Lưu Thế Thế hỏi Triệu Nhuy: "Hôm nay cậu không sợ ma nữa à?"
"Hết sức mà sợ rồi." Tối qua Triệu Nhuy ngủ tạm trên ghế phòng khách cả đêm, ban ngày lại chơi mạt chược cả ngày giờ cậu ta đau nhức khắp người, khó chịu vô cùng: "Ngủ thêm một đêm ở phòng khách nữa, tôi nghĩ tôi có thể làm đồng nghiệp với ma luôn."
Lưu Thế Thế cười không ngớt.
Ai về phòng nấy, tiếc là mất nước nên cả tắm cũng không được.
Thẩm Mạn nằm trên giường cảm thấy không thoải mái, toàn thân dính nhớp mà điện thoại thì sắp hết pin, anh câu được câu không trò chuyện với Từ Chu Dã.
"Rốt cuộc em tìm được bức ảnh đó ở đâu vậy?" Thẩm Mạn lại nhớ đến bí ẩn về bức ảnh chiếc cúp nên anh hỏi, thực ra anh luôn muốn hỏi câu này nhưng mỗi lần đề cập, Từ Chu Dã đều tỏ ra rất căng thẳng. Cộng thêm việc trước đó tâm trạng Từ Chu Dã sa sút, Thẩm Mạn không nỡ ép cậu nói.
Thế nên việc tìm câu trả lời cứ trì hoãn mãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!