Chương 50: (Vô Đề)

Trong những tháng mùa đông, trời tối rất nhanh, khoảng bảy giờ hơn, nồi lẩu đã được chuẩn bị cả ngày được dựng lên trong phòng khách.

Từ Chu Dã rất tự nhiên và thân thiện chạy xuống lầu gõ cửa hàng xóm mượn một cái bếp từ, Thẩm Mạn vô cùng khâm phục cậu, nói: "Sao em có thể nói chuyện với người lạ nhiều thế?"

"Nhưng muốn thân thiết thì không phải là cần nói chuyện trước à?" Từ Chu Dã nói: "Hơn nữa người ta đều biết anh... Em vừa gõ cửa, họ liền hỏi em..."

Thẩm Mạn nói: "Hỏi gì?"

Từ Chu Dã nói: "Họ hỏi em có phải là đứa nhóc chơi game cùng anh không."

Thẩm Mạn: "..." Thôi được rồi, nhóm tuyển thủ ESports như họ trong mắt những người lớn tuổi, quả thực chỉ là những đứa trẻ tụ tập chơi game mà thôi.

Từ Chu Dã nói: "Em nói phải, thế là họ vui vẻ đưa bếp từ cho em."

Nơi nhỏ có cái bất tiện của nơi nhỏ, dẫn một người lạ về, mọi người lập tức biết rõ tường tận.

Trước đây Thẩm Mạn đều ăn lẩu trong bếp, hàng năm anh ở nhà chẳng được mấy ngày lại lười biếng, đa phần thời gian làm đơn giản cho xong.

Năm nay nhờ phúc của Từ Chu Dã, chỗ ăn uống được dời ra phòng khách, vừa xem TV vừa ăn lẩu.

Tám giờ hơn, chương trình Gala Xuân bắt đầu.

Điện thoại của Từ Chu Dã và Thẩm Mạn liên tục reo vang, đều là những cuộc gọi chúc Tết họ.

Bà chủ gọi điện cho cả hai người, đầu tiên là cho Thẩm Mạn, sau đó là Từ Chu Dã.

Từ Chu Dã bật loa ngoài, đang nói chúc mừng năm mới với bà chủ, Thẩm Mạn gắp một viên thịt viên hỏi cậu có ăn không. Từ Chu Dã nói ăn, ăn, ăn, bỏ vào chén em.

Bà chủ ở đầu dây bên kia còn tưởng mình bị ảo giác: "Á? Cái gì? Sao chị nghe thấy giọng Thẩm Mạn?"

Từ Chu Dã còn chưa kịp lên tiếng, Thẩm Mạn đã ghé sát điện thoại, lớn tiếng nói một câu: "Chị Chu thính lực tốt thật."

Tên đầy đủ của bà chủ là Chu Kính Vãn, mặc dù mọi người quen gọi là bà chủ.

Bà chủ nghe thấy giọng Thẩm Mạn, cuối cùng cũng xác định được không phải mình bị điên mà là thế giới này bị điên rồi, cô nói: "Chuyện gì đây? Chuyện gì— tại sao hai đứa lại ở cùng nhau?"

"Bà chủ, chúc mừng năm mới." Thế mà tên Từ Chu Dã này lại lì lợm một cách tinh quái, cười hì hì nói một câu chúc mừng năm mới rồi cúp điện thoại.

Bà chủ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối om, hận không thể nhìn xuyên qua nó, giận dữ mắng: "Hai đứa ranh con này, đang bày trò gì thế! Tết này chị mày sao mà vui vẻ được chứ aaaaa!!!"

...

Bà chủ có vui hay không thì Từ Chu Dã không quan tâm, dù sao cậu rất vui.

Thẩm Mạn hỏi đêm Giao thừa cậu không về nhà gia đình có ý kiến gì không, Từ Chu Dã bảo đã nói chuyện với mẹ rồi, mẹ cậu không có ý kiến đồng nghĩa với việc bố cậu cũng không có ý kiến, cậu lại là độc đinh nên ông bà nội, ông bà ngoại luôn cưng chiều, sẽ không nói lời nào nặng lời.

"Vậy thì tốt." Thẩm Mạn yên tâm.

Chín giờ hơn, bên ngoài bắt đầu đốt pháo hoa và pháo nổ, tiếng pháo lách tách, thỉnh thoảng còn thấy một chuỗi pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm.

Từ Chu Dã đã sốt ruột từ lâu, xách hai túi đỏ rực chạy thẳng xuống lầu, bóng lưng hăng hái như một đứa trẻ hư, Thẩm Mạn tìm một cái bật lửa trên bàn thong thả theo sau.

Tìm một quảng trường rộng rãi gần nhà, Từ Chu Dã chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn một cây pháo hoa cỡ lớn, khá nặng, nặng đến hơn năm cân.

Cậu hì hục khiêng ra xa, quay đầu tìm Thẩm Mạn mượn lửa.

Thẩm Mạn đứng cách cậu không xa châm một điếu thuốc, hai tay đút túi quần. Thấy Từ Chu Dã đi tới, anh thuận tay đưa điếu thuốc đang cháy trên miệng cho cậu.

Nào ngờ, tên Từ Chu Dã này lại không vội dùng thuốc châm ngòi mà hết sức tự nhiên bắt chước dáng vẻ Thẩm Mạn hút hai hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!