Khoảng hơn tám giờ sáng.
Thẩm Mạn tỉnh dậy, mở mắt ra anh phát hiện mình đang vươn tay ôm lấy Từ Chu Dã, còn Từ Chu Dã thì quay lưng lại với anh.
Trong chăn ấm áp vô cùng khiến người ta chẳng muốn rời đi, Thẩm Mạn ban đầu nghĩ Từ Chu Dã còn đang ngủ, ai ngờ quan sát một lúc thì phát hiện tên Từ Chu Dã này đang giả vờ ngủ.
Tuy không nhìn thấy mặt nhưng anh thấy tai cậu đỏ bừng, lan cả xuống cổ...
Thẩm Mạn chớp mắt dường như nhận ra điều gì đó, anh gọi: "Từ Chu Dã?"
Không có tiếng trả lời.
"Chưa tỉnh à?" Thẩm Mạn thì thầm, không biết là nói cho mình nghe hay cho Từ Chu Dã nghe.
Người bên cạnh vẫn không nhúc nhích.
Thẩm Mạn đột nhiên cảm thấy thú vị, ánh mắt lộ ra vẻ cười ranh mãnh, anh giơ tay ra, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vành tai đỏ rực của Từ Chu Dã.
Từ trên xuống dưới, chậm rãi lướt qua, từ vành tai đến d** tai— cho đến khi người bên cạnh bị trêu chọc đến mức cơ thể cứng đờ như một tảng đá.
Thẩm Mạn cười phá lên, người bên cạnh nhận ra mình bị trêu chọc lập tức xấu hổ vì giận dữ, quay người lại nắm chặt lấy tay Thẩm Mạn: "Thẩm Mạn!"
"À, hóa ra là tỉnh rồi à!" Thẩm Mạn vẫn còn đang cười.
"Anh cố tình đúng không?" Từ Chu Dã mặt đỏ bừng, nắm chặt cổ tay Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn rất gầy, cậu chỉ cần một tay là có thể giữ chặt cổ tay Thẩm Mạn, Thẩm Mạn cũng không giãy giụa, ánh mắt ngây thơ nhìn cậu như thể thật sự không cố ý.
"Sao lại là cố tình được." Thẩm Mạn nói: "Vừa nãy gọi cậu, cậu đâu có trả lời."
Từ Chu Dã nghiến răng nói: "Không nghe thấy!"
Thẩm Mạn đột nhiên ghé sát lại, khoảng cách gần đến mức gần như sắp hôn, giọng anh trầm khàn nhưng lại mang theo vẻ thanh thoát của thiếu niên, anh gọi cậu: "Chu Dã."
Từ Chu Dã run lên bần bật, một lần nữa cứng đờ.
Thẩm Mạn vốn dĩ còn thắc mắc tại sao cậu lại giả vờ ngủ, phản ứng lại lớn như vậy, cho đến khoảnh khắc cậu lại gần, đột nhiên cảm thấy có gì đó khác lạ...
Trong chăn, có thứ gì đó đang chạm vào đùi anh.
Cả hai đều là đàn ông, tất nhiên hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Từ Chu Dã cũng nhận ra Thẩm Mạn đã phát hiện ra chuyện này, lập tức có chút căng thẳng.
Ai ngờ tên Thẩm Mạn này lại cười trên nỗi đau của người khác: "Người trẻ tuổi, máu nóng hừng hực nhỉ."
Mắt anh cong cong, đôi môi đỏ mọng cũng cong lên khiến người ta nhìn vào chỉ muốn bịt miệng anh lại, không cho anh nói thêm lời nào.
Thẩm Mạn tưởng Từ Chu Dã sẽ càng xấu hổ hơn khi bị mình cười ai ngờ đang cười thì anh lại thấy biểu cảm của Từ Chu Dã thay đổi.
Từ căng thẳng chuyển sang nhẫn nhịn rồi lại chuyển thành sự mãnh liệt như sắp bùng nổ, cậu không nói lời nào, chỉ nhìn thẳng Thẩm Mạn.
Ánh mắt tràn ngập d*c v*ng gần như hóa thành thực thể— bàn tay nắm cổ tay Thẩm Mạn không những không buông lỏng mà còn siết chặt hơn.
Hình như chơi hơi quá rồi— Thẩm Mạn đột nhiên cảm thấy không ổn.
"Ừm, chuyện này là bình thường mà." Nụ cười nhạt dần, Thẩm Mạn mất tự nhiên nhìn chỗ khác, ánh mắt lơ đãng.
Từ Chu Dã hỏi: "Sao lại là bình thường, anh nói cho em nghe đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!