Chương 48: (Vô Đề)

Nước chảy không thối, trục cửa không mọt.

Một ngôi nhà được ở thường xuyên sẽ có hơi người và ít khi gặp vấn đề.

Nhà cũ của Thẩm Mạn nằm trong một khu nhà máy cũ kỹ, Thẩm Mạn và bà ngoại đã sống ở đây hơn mười năm.

Căn nhà được xây theo kiểu nhà cũ, tám tầng không có thang máy, dưới sân còn trồng nhiều rau củ quả của cư dân, tiếc là không đúng mùa nên chỉ thấy những cành lá khô héo nằm rạp trên đất.

Thẩm Mạn đậu xe xong, cùng Từ Chu Dã bước lên lầu.

Giữa đường gặp vài người hàng xóm, có người lạ mặt, có người lại nhận ra Thẩm Mạn.

"Mạn Mạn về rồi hả." Một bà cô hơn bảy mươi tuổi sống dưới lầu Thẩm Mạn, tay xách một giỏ rau, có lẽ vừa đi chợ về thấy Thẩm Mạn liền mừng rỡ chào hỏi.

"Dì Trần." Thẩm Mạn hỏi "Dì đi chợ về ạ?"

"Phải đó, hôm qua họ mới về, con đi một mình à? Tối qua nhà dì ăn cơm nhé, dì gói sủi cảo cho con ăn." Dì Trần vẫn nhiệt tình như mọi khi.

"Thôi ạ." Thẩm Mạn nói: "Con về cùng bạn, cảm ơn dì, chúc dì Năm mới vui vẻ."

Lúc này Dì Trần mới chú ý đến chàng trai cao lớn đứng bên cạnh Thẩm Mạn. Từ Chu Dã ngọt miệng, cười toe toét gọi một tiếng dì Trần rồi bước đến xách giỏ rau giúp bà ấy, hỏi dì ở tầng mấy để cháu mang lên giúp.

Dì Trần cười tươi như hoa, nói không cần đâu, dì còn phải đi mua thêm đồ nữa.

Phải nói rằng giao tiếp xã hội thật sự cần có thiên phú, chỉ vài câu nói dì Trần đã quý mến Từ Chu Dã rạng rỡ như ánh mặt trời, cũng rất vui vì Thẩm Mạn đã dẫn bạn về nhà ăn Tết.

Dù sao anh không còn một mình nữa.

Thẩm Mạn rất nổi tiếng trong khu nhà máy của họ, người ta vừa thương cảm số phận khổ cực của nó vừa cảm thấy nó là đứa trẻ có ý chí, biết vươn lên.

"Vậy dì đi trước nhé, có chuyện gì, thiếu thốn gì cứ xuống nói với dì một tiếng." Dì Trần nói.

"Vâng." Thẩm Mạn nói: "Tạm biệt dì Trần."

Nhà Thẩm Mạn ở tầng năm, không có thang máy phải chậm rãi leo lên.

Cầu thang vừa hẹp vừa tối, thỉnh thoảng Từ Chu Dã phải cúi đầu để tránh va vào.

Đến cửa, Thẩm Mạn lấy chìa khóa mở cánh cửa sắt.

Két một tiếng, bụi bay mù mịt, cả hai đều ôm miệng mũi ho sặc sụa.

Thẩm Mạn bước vào nhà mở cửa sổ, để không khí trong lành tràn vào. Sàn nhà đã phủ một lớp bụi dày, chỉ bước vài bước đã để lại một chuỗi dấu chân rõ rệt.

Từ Chu Dã nhìn quanh, ngắm nhìn căn nhà mà Thẩm Mạn đã sống hơn mười năm.

Đó là một căn hai phòng ngủ một phòng khách tiêu chuẩn, phòng khách không lớn, nối liền với phòng ăn. Cửa phòng ngủ đối diện nhau, đi vào rẽ phải là nhà bếp, từ bếp đi ra là một ban công nhỏ.

Bình thường và quen thuộc, nhìn qua không có gì đặc biệt.

Nhưng Từ Chu Dã lại cảm nhận được sự khác biệt của nó, ánh mắt nhìn bức tường treo một khung ảnh nhỏ, mặc dù phủ đầy bụi nhưng Từ Chu Dã vẫn nhận ra ngay người trong ảnh.

Đó là Thẩm Mạn thời niên thiếu.

Với khuôn mặt non nớt, cậu đứng cạnh một người lớn tuổi, hơi nghiêng đầu, cười rạng rỡ vô cùng.

Đó là nụ cười mà cậu chưa từng thấy ở Thẩm Mạn, tươi sáng như ánh nắng ấm áp đầu hạ, ngây thơ và không tìm thấy một chút u ám nào.

Từ Chu Dã giơ tay nhẹ nhàng lau đi lớp bụi trên mặt hai người trong khung ảnh. Cậu nghĩ, điều đúng đắn nhất mình làm trong năm nay chính là quyết định bay về từ phương Bắc xa xôi, cùng Thẩm Mạn trở về ký ức của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!