Sau Tết Dương lịch, Thẩm Mạn và Từ Chu Dã mới trở về ACE.
"Yo, còn biết đường về nhà cơ à." Triệu Nhuy nói giọng điệu mỉa mai: "Không biết trong lòng anh còn cái nhà này không nữa."
Thẩm Mạn liếc cậu ta một cái.
Triệu Nhuy nói: "Còn lườm em à, Thẩm Mạn anh vô tâm!"
Thẩm Mạn: "Không phải cậu muốn đi du lịch với bạn gái à?"
Triệu Nhuy nói: "Đúng rồi đúng rồi, anh Thẩm, bao giờ thì thanh toán tiền cho em đây?"
Thẩm Mạn nói: "Khi nào cậu bớt nói nhảm."
Trước đó Thẩm Mạn đã hứa thắng chung kết sẽ đãi đồng đội đi du lịch, chỉ là những gì anh nghĩ và những gì đồng đội nghĩ có vẻ hơi khác nhau. Đồng đội nghĩ là cả đội ACE cùng đi, còn ý của Thẩm Mạn là mọi người tự đi, tốn bao nhiêu thì tìm anh thanh toán là được.
Đương nhiên, quyền giải thích cuối cùng thuộc về người tổ chức, cuối cùng mọi người đều tự về nhà mình tự đi tìm mẹ mình, chuyện đi du lịch cùng nhau Thẩm Mạn nghĩ đến thôi đã thấy nổi da gà.
"Mua vé máy bay về nhà chưa?" Thẩm Mạn cảm thấy mình vẫn rất quan tâm đến các thành viên trong đội.
Nhưng Triệu Nhuy lại vạch trần anh, nói: "Đội trưởng, anh có phát hiện ra một chuyện không?"
Thẩm Mạn hỏi chuyện gì.
"Đó là anh chỉ quan tâm chúng em mua vé máy bay lúc đi thôi, chứ chưa bao giờ hỏi chúng em đã mua vé máy bay lúc về chưa." Triệu Nhuy nói: "Chuyện này em muốn hỏi đã lâu, nhịn suốt ba năm rồi, hôm nay cuối cùng cũng nói ra được."
Thẩm Mạn: "..."
Triệu Nhuy nói: "Sao anh không lên tiếng?"
Thẩm Mạn nói: "Đến lúc cậu nên đi rồi đấy."
Triệu Nhuy khóc lóc chạy ra ngoài.
Đúng lúc gặp Từ Chu Dã bước vào, cậu hơi khó hiểu: "Anh ấy lại bị sao nữa?"
Thẩm Mạn mặt không cảm xúc: "Đang đến tuổi nổi loạn."
Từ Chu Dã: "..."
Thôi được, cái tuổi nổi loạn này đến trễ mấy năm rồi.
"Anh, Tết Nguyên Đán anh làm gì?" Từ Chu Dã hỏi Thẩm Mạn.
"Về quê." Thẩm Mạn cúi đầu nghịch điện thoại, không mấy hứng thú với chủ đề này.
Đối với sinh viên đi học xa hoặc người lao động phải tha hương cầu thực, Tết có thể mang một ý nghĩa khác. Nhưng đối với Thẩm Mạn, ngày lễ này không khác gì ngày thường, thậm chí còn lạnh lẽo hơn.
Thẩm Mạn là người địa phương, quê nhà ở huyện lỵ, lái xe mất hơn hai tiếng.
Căn nhà cũ ngày xưa vẫn còn đó nhưng quanh năm không có người ở, mỗi lần về đều phải dọn dẹp mất nửa ngày, khá là phiền phức.
Theo Thẩm Mạn đón Tết chỉ là ở đó vài ngày nhai lại nhiệt độ của ký ức, ngoài ra không có gì đặc biệt.
"Còn cậu? Ngày mấy cậu đi?" Thẩm Mạn hỏi.
"Em á?" Từ Chu Dã gãi đầu: "Khoảng ngày mười tám."
Tối ngày hai mươi hai là đêm Giao thừa, đi vào ngày mười tám thì hơi muộn nhưng chuyện của người khác Thẩm Mạn không tiện bình luận: "Chúc mừng năm mới, đi đường chú ý an toàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!