Ăn lẩu thịt cừu xong, cả người đều cảm thấy vô cùng thoải mái.
Trở về nhà nghỉ, Thẩm Mạn thẫn thờ đứng bên cửa sổ nhìn tuyết ngoài trời.
Từ Chu Dã hỏi anh đang nhìn gì, Thẩm Mạn nói: "Chỗ bọn tôi không có tuyết, hồi bé cứ đến mùa đông là ngày nào cũng mong tuyết rơi..." Nhưng tuyết ở miền Nam và miền Bắc rất khác nhau, đặc biệt là trong thành phố, tuyết miền Nam dù có rơi xuống thì cũng nhanh chóng tan chảy ngay khi chạm đất.
Giờ đây, được nhìn thấy tuyết bay lả tả, đã là cách biệt nhiều năm, tâm trạng không còn như xưa nữa.
Muốn mua hoa quế cùng rượu để uống, cuối cùng không giống chuyến du ngoạn tuổi thiếu niên.*
(*,: Câu thơ nổi tiếng của Tưởng Tiệp, câu này thể hiện sự nuối tiếc về những kỷ niệm tuổi trẻ đã qua).
"Quê em hàng năm đều có tuyết lớn." Từ Chu Dã cũng kể về quê hương mình, một thành phố ở miền Bắc: "Mùa hè thì không nóng lắm. Thực ra, mùa hè năm nay em bị thời tiết ở căn cứ làm cho sợ đấy."
Thẩm Mạn: "Sợ à?"
Từ Chu Dã nói: "Nhà ai mà mùa hè nhiệt độ liên tục bốn mươi độ trong nửa tháng chứ..."
Thẩm Mạn cười: "Vậy sao không nghe cậu than vãn bao giờ."
Từ Chu Dã nói: "Ừm... Vì em nghĩ sẽ phải ở đây lâu nên vẫn phải tự mình làm quen thôi." Cậu hật sự rất thấu đáo.
Mặc dù trận đấu đã kết thúc nhưng hai người quyết định ở lại đây hết Tết Dương lịch rồi mới quay về.
Thực ra, dù là Tết Dương lịch hay Tết Nguyên Đán với Thẩm Mạn mà nói đều không có ý nghĩa đặc biệt nào, việc trong nhà không có người cũng có một cái lợi, anh không cần phải dành thời gian đi thăm họ hàng.
Sáng ngày Tết Dương lịch, khi Thẩm Mạn thức dậy thì Từ Chu Dã không có trong phòng, anh lười biếng nằm nán lại trên giường một lúc rồi mở cửa sổ thấy Từ Chu Dã xuất hiện ở sân của nhà nghỉ.
Cậu đang còng lưng nỗ lực lăn một quả cầu tuyết lớn, Thẩm Mạn nhìn một lát mới nhận ra Từ Chu Dã đang đắp người tuyết.
Do dự hai phút, Thẩm Mạn cũng lững thững đi ra sân.
"Làm gì thế?" Thẩm Mạn hỏi.
"Đắp một người tuyết cùng mình đón Tết Dương lịch." Từ Chu Dã nói.
Thẩm Mạn nhìn vào đôi găng tay của mình.
Từ Chu Dã: "Lên nhà đi, lạnh lắm."
Thẩm Mạn không di chuyển, sau khi đứng một lát anh ngồi xổm xuống đất xúc một vốc tuyết. Khác với cảm giác ẩm ướt mà anh tưởng tượng, tuyết này khô ráo, phải dùng tay nắm lại thì mới dính vào nhau... Thật thú vị.
Từ Chu Dã đi tới, tay ôm tuyết dùng cơ thể nhẹ nhàng húc vào Thẩm Mạn: "Ê, tay anh chưa lành hẳn đâu, mau vào nhà đi."
Thẩm Mạn ngước nhìn Từ Chu Dã, không nhúc nhích.
Từ Chu Dã: "Không phải sợ lạnh sao, sao lại không nỡ vào nhà."
Thẩm Mạn nói: "Vào ngay đây."
Từ Chu Dã gật đầu. Ai ngờ vừa quay lưng lại, Thẩm Mạn đang ngồi xổm trên đất bỗng nhiên đứng dậy, cười lớn rồi nhét tuyết trong tay vào cổ cậu—
"Chết tiệt!" Từ Chu Dã giật mình vì lạnh, mắng to: "Thẩm Mạn anh không có tinh thần thượng võ!"
Thẩm Mạn cười ngông cuồng: "Cái này gọi là ra tay trước chiếm ưu thế!"
Anh còn chưa cười được hai phút, đã thấy Từ Chu Dã nắm một nắm tuyết lao về phía mình.
Thẩm Mạn xoay người định chạy nhưng bị Từ Chu Dã tóm lấy tay rồi kéo ngược lại, mặt tuyết trơn trượt Thẩm Mạn không đứng vững, cả người ngã xuống bãi tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!