Chương 45: (Vô Đề)

Thời tiết những ngày này thực sự không tốt, tuyết rơi liên tục mấy ngày, bản tin dự báo thời tiết toàn là cảnh báo bão tuyết. Nhìn thấy tuyết bên đường chất đống lên từng lớp, dẫm lên có thể ngập đến bắp chân, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy răng run cầm cập.

Ngày thi đấu thời tiết cũng không khá hơn là bao, Từ Chu Dã ra khỏi nhà lúc hơn tám giờ, trước khi đi đã nhìn qua thời tiết bên ngoài, mây đen nặng trĩu tuyết rơi suốt đêm đến giờ vẫn chưa ngừng. Cậu không đánh thức Thẩm Mạn, nhẹ nhàng vệ sinh cá nhân xong rồi đi ra ngoài, hôm nay địa điểm thi đấu xa hơn một chút, trời tuyết khó bắt taxi, phải mất hơn nửa tiếng mới tới nơi.

Trận đấu bắt đầu lúc mười một giờ, hơn chín giờ khán giả đã lần lượt vào sân.

Trương Vũ là một sinh viên đại học, sau khi giành được vé xem All Star, cậu ấy đã cố tình bỏ học và vượt hơn một nghìn cây số để xem giải đấu này. Vé của cậu ấy ở khu vực nội trường nên không hề rẻ, tìm một lúc cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi của rồi cẩn thận ngồi xuống.

Bên cạnh chỗ cậu ấy ngồi là một người kỳ lạ, đeo khẩu trang, đội mũ, kính râm, quàng khăn, trang bị kín mít đến cả mặt cũng không thấy. Mặc dù sân vận động này là trong nhà nhưng không có lò sưởi, lạnh đến mức người ta cứ giậm chân. Trương Vũ nhìn người bên cạnh, bắt chuyện: "Anh bạn, cậu cũng đến xem trận đấu à?"

Người bên cạnh ừm một tiếng.

Trương Vũ có tính cách hướng ngoại là kiểu người dễ làm quen, vừa xoa tay sưởi ấm vừa luyên thuyên: "Trời hôm nay lạnh thật, nếu không phải vì xem trận đấu thì tôi lười ra khỏi nhà rồi, cậu thích tuyển thủ nào?"

Người kia lắc đầu, không nói gì.

Trương Vũ nói: "Tôi thích ACE nhất, cả Slow và Fest tôi đều thích. Tiếc là Slow không đến, nếu anh ấy đến thì Giải All Star hôm nay chắc chắn sẽ hay hơn..." Cậu ấy nói rất nhiều, lải nhải một tràng dài cho đến khi các tuyển thủ lên sân khấu mới miễn cưỡng ngậm miệng.

Người bên cạnh đã bị cậu ấy nói đến mức đầu óc ong ong.

Đúng vậy, người này chính là Thẩm Mạn lẽ ra phải đang nằm trong chăn ấm áp ở nhà nghỉ, anh không biết mình đã kiên trì đi xuyên qua gió tuyết để đến sân vận động bằng cách nào. Sống ở miền Nam từ nhỏ, Thẩm Mạn chưa từng thấy tuyết nhiều nên anh thật sự không thể hiểu nổi cái lạnh dưới 0 độ này, khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, cả người đứng trong gió tuyết đờ đẫn ít nhất nửa phút. Trong đầu óc đau buốt vì lạnh chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất— Sao trời có thể lạnh đến mức này được chứ?

Tốc độ tụt pin điện thoại gần như bằng tốc độ tuột máu trên thanh máu ở trán anh... Thẩm Mạn không biết mình đã kiên trì đến sân vận động bằng cách nào, khó khăn lắm mới ngồi xuống, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã gặp phải một người lắm lời bên cạnh.

Tại sao lại có người nói nhiều với người lạ đến vậy, Thẩm Mạn nhất thời không phân biệt được rốt cuộc là người bên cạnh đáng sợ hơn hay thời tiết bên ngoài đáng sợ hơn.

Đúng lúc Thẩm Mạn sắp không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng trận đấu cũng bắt đầu.

Các tuyển thủ lên sân khấu, camera lia thẳng vào khuôn mặt của Từ Chu Dã.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Mạn ngồi ở khu vực khán giả xem trận đấu, cảm giác... thật kỳ lạ.

Dưới sân, khán giả bắt đầu đồng thanh gọi tên ID game của Từ Chu Dã, tiếng Fest vang lên hết lần này đến lần khác khiến Thẩm Mạn cảm nhận được sự nổi tiếng của Từ Chu Dã. Chơi game là một thứ gì đó thiên bẩm, Từ Chu Dã vào nghề nửa năm, thành tích đã vượt qua cả những gì nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp đạt được cả đời.

Sau khi trận đấu bắt đầu, Thẩm Mạn tháo kính râm xuống.

Giải All Star rất hấp dẫn, không có cấm chọn, tuyển thủ muốn chơi gì thì chơi.

"Chó Điên, Chó Điên!!" Đến lượt Từ Chu Dã chọn tướng, các fan dưới sân đồng loạt hô to Chó Điên.

Có lẽ là nghe thấy tiếng gọi từ dưới sân, Từ Chu Dã đã chọn Chó Điên.

Mọi người reo hò vui mừng.

Trong giải All Star, thắng thua không quá quan trọng mà tính giải trí của trận đấu lại còn mạnh hơn cả giải chính thức.

Vừa lên cấp sáu là mọi người đã đánh nhau loạn xạ, chưa đầy mười phút đã có đến mười mấy mạng hạ gục. Bỏ qua thắng thua, dù sao thì tính giải trí đã được đẩy lên mức tối đa.

Khán giả xem cũng rất vui, tiếng la của Trương Vũ không hề ngớt, đang kêu gào, cậu ấy chú ý đến Thẩm Mạn im lặng bên cạnh: "Anh bạn, sao cậu không nói gì vậy!"

Thẩm Mạn: "..." Cậu quản cả chuyện này à?

Thẩm Mạn nói: "Tôi trời sinh không thích cười."

Giọng nói của người này có vẻ hơi quen thuộc, Trương Vũ nhìn anh một lần, rồi lại nhìn một lần nữa, đột nhiên mắt cậu ấy mở to: "Anh... anh là..."

Thẩm Mạn: "..."

Trương Vũ nói: "Anh là... Slow à??"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!