Chương 42: (Vô Đề)

Sau khi để các thành viên hưng phấn một lúc, Thẩm Mạn mới tháo tai nghe rồi dẫn các thành viên đang nhảy múa như khỉ đi bắt tay với đội BBB đối diện.

Tất nhiên, so với bầu không khí kích động đến mức muốn nhảy cẫng lên của ACE, những người bên 3B trầm lặng như chết. Xạ thủ Inner ngồi trên ghế ôm mặt mãi, cho đến khi Thẩm Mạn bước đến trước mặt hắn ta, đưa tay ra.

Inner nắm lấy tay Thẩm Mạn, sau đó dùng tiếng Anh lơ lớ hỏi: "Tay anh thật sự bị thương à?"

Thẩm Mạn cúi đầu nhìn hắn ta: "Ừm."

Inner: "Đừng trách tôi nghi ngờ, vừa rồi thật sự không giống thao tác của người bị thương."

Thẩm Mạn im lặng một lát, giơ tay kéo ống tay áo lên để lộ vết thương rỉ máu.

Inner nhìn vào cánh tay anh, thở dài thườn thượt, xem như hắn ta tâm phục khẩu phục chịu thua.

Bắt tay xong với đối thủ, năm người bước ra giữa sân khấu.

Chiếc cúp tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, pháo giấy hoa đủ màu sắc bay lả tả từ trên trời xuống, Thẩm Mạn đứng giữa đám đông nhìn đồng đội cùng nhau nâng cúp.

Tay phải anh đau nhói nhưng vẫn vươn ngón tay ra, chạm vào chiếc cúp.

Cảm giác lạnh lẽo nhưng sự nhiệt tình của những người xung quanh khiến sự lạnh lẽo này hóa thành ngọn lửa rực cháy và nhiệt huyết trong tim, nước mắt rưng rưng trong khóe mắt đồng đội hóa thành những vì sao nhỏ bé.

Đột nhiên nhận ra người bên cạnh đang nhìn mình, Thẩm Mạn quay đầu, ánh mắt chạm nhau với Từ Chu Dã.

Môi Từ Chu Dã mấp máy, dường như đã nói gì đó.

Tuy nhiên, tiếng reo hò ồn ào đã che lấp lời nói của cậu, Thẩm Mạn hỏi: "Cậu nói gì?"

Từ Chu Dã lặp lại một lần nữa.

Thẩm Mạn vẫn nghe không rõ nên Từ Chu Dã liền cúi đầu, ghé sát tai anh, hơi thở nóng rực, cậu gọi: "Anh Thẩm..."

Cậu chỉ gọi một tiếng anh Thẩm rồi không nói gì nữa, Thẩm Mạn hỏi: "Ừm?"

"Không nói nữa." Từ Chu Dã cười hì hì.

Thẩm Mạn: "..." Thằng nhóc này cười rạng rỡ thế làm gì chứ?

Nếu trước khi Thẩm Mạn bị thương, mọi người còn cảm thấy ACE và 3B ngang ngửa thì sau khi Thẩm Mạn bị thương, mọi người đều không trông mong ACE có thể thắng.

Chiến thắng này gần như là một bất ngờ lớn.

Năm người đứng trên sân khấu, chấp nhận phỏng vấn của người dẫn chương trình.

Khi hỏi đến Từ Chu Dã, người dẫn chương trình hỏi câu cậu muốn nói nhất là gì.

Từ Chu Dã cười rạng rỡ, cậu nói: "Tôi muốn nói, hy vọng người theo đuổi vì sao đều có thể đạt được ước nguyện."

Nói xong câu này, cậu lại quay đầu nhìn Thẩm Mạn, giọng nói nhẹ nhàng như ngọn gió nâng đỡ ngôi sao: "Tôi không thể chạm vào vì sao nhưng có thể để nó trong tim."

Người dẫn chương trình nghe qua phiên dịch, cũng cười theo cậu: "Cậu cũng là một người lãng mạn."

Từ Chu Dã cười, không nói gì.

Phỏng vấn kết thúc, mọi người trở về hậu trường.

Quản lý kích động xông đến Thẩm Mạn định ôm anh— tất nhiên không thành công, vẫn bị Từ Chu Dã chặn lại.

"Đừng ôm nữa, lỡ làm bị thương tay thì sao." Từ Chu Dã đanh thép nói: "Mọi người đừng đụng vào tay đội trưởng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!