Từ Chu Dã đang dán mắt vào điện thoại, nghe thấy giọng nói yếu ớt của đội trưởng nhà mình: "Cậu nghe tôi giải thích đã."
Từ Chu Dã ngước mắt nhìn Thẩm Mạn, ra hiệu anh có rất nhiều thời gian để giải thích.
Thẩm Mạn: "..." Tuy nhiên Thẩm Mạn cũng không biết phải giải thích thế nào. Đối diện với ánh mắt ngây thơ và nghi hoặc của Từ Chu Dã, anh cảm thấy lúc này nói bao nhiêu cũng thật vô nghĩa, anh nói: "Thật ra là trên mạng có một số người đang ship CP hai chúng ta..."
Từ Chu Dã nói: "Ship CP là có ý gì?"
Thẩm Mạn: "Tưởng tượng hai chúng ta yêu nhau..."
Từ Chu Dã: "..."
Cả hai cùng lúc im lặng.
Thẩm Mạn quyết định từ bỏ việc giải thích.
Có lẽ đã nhìn ra mùi tự buông xuôi trên mặt Thẩm Mạn, Từ Chu Dã lặng lẽ đưa điện thoại đến trước mặt Thẩm Mạn. Thẩm Mạn nhận lấy, vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Từ Chu Dã.
May mắn là bên kia ván đấu thứ hai sắp bắt đầu, Từ Chu Dã nói: "Vậy em qua bên kia trước nhé."
Thẩm Mạn yếu ớt vẫy tay ra hiệu cậu mau đi.
Tối hôm đó, Từ Chu Dã cuộn tròn trong chăn, nghiêm túc nhập bốn chữ Mạn Thiên Biện Dã vào thanh tìm kiếm của Weibo. Đôi mắt vốn hơi buồn ngủ của cậu ngay lập tức mở to vào khoảnh khắc nhấp vào siêu thoại đó— giống hệt Thẩm Mạn lúc nãy.
"Chết tiệt." Từ Chu Dã càng xem càng sửng sốt, nếu nội dung trong siêu thoại là thật, cậu và Thẩm Mạn đã yêu nhau được hơn một năm rồi— mặc dù cậu mới đến ACE được nửa năm.
Từ Chu Dã xem đến tỉnh cả ngủ, khuôn mặt được ánh sáng màn hình chiếu sáng như đom đóm trong đêm tối.
Thẩm Mạn bên cạnh cũng chưa ngủ thấy Từ Chu Dã trở mình liên tục, hỏi một câu: "Cậu xem gì đấy?"
Từ Chu Dã run bắn cả người, có cảm giác như bị bắt quả tang, ấp úng nói: "Lướt Weibo thôi."
Thẩm Mạn: "..." Nhắc đến Weibo, anh lại nhớ đến tai nạn buổi sáng khiến người ta xấu hổ đến mức cào cả chân xuống đất.
Cũng không biết có phải vì giọng điệu của Từ Chu Dã hơi chột dạ không, Thẩm Mạn cũng không biết nghĩ gì, thều thào hỏi một câu: "Chắc không phải cậu đang xem siêu thoại ban sáng đó chứ?"
Từ Chu Dã: "..."
Thẩm Mạn: "?"
Từ Chu Dã: "Ưm..."
Thẩm Mạn: "..." Được rồi cậu không cần nói nữa, tôi biết rồi.
"Em chỉ hơi tò mò thôi." Từ Chu Dã oan ức nói.
Thẩm Mạn thầm nghĩ tôi hiểu cậu, CMN tôi cũng vì tò mò nên mới nhấp vào.
Hai người im lặng một lúc, Từ Chu Dã không nhịn được nói: "Hì hì, anh Thẩm, em là công đó nha."
Thẩm Mạn: "..." Không nhắc đến chuyện này thì thôi, nhắc đến thì anh lại đầy bụng tức giận, không nhịn được nói: "Mắt bọn họ có vấn đề."
Từ Chu Dã: "Hì hì."
Thẩm Mạn: "..." Hì cái đầu cậu mà hì!
"Đừng xem nữa! Ngủ đi!" Thẩm Mạn lạnh lùng nói: "Ngày mai còn đấu tập nữa."
Đối diện với đội trưởng nhà mình đang xấu hổ đến mức giận dữ, Từ Chu Dã chọn cách xuôi theo, ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống đi ngủ.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!