Chương 40: (Vô Đề)

Từ Chu Dã bắt taxi đến bệnh viện, ở đây không giống trong nước, thủ tục diễn ra rất chậm, hai người ngồi trong phòng chờ mà Thẩm Mạn có chút buồn ngủ.

"Ngủ một lát không?" Từ Chu Dã hỏi anh.

Thẩm Mạn ừm một tiếng.

"Dựa vào vai em này." Từ Chu Dã vừa nói vừa ngồi thẳng người, vỗ vỗ vai mình. Cậu có chút bất an nghĩ Thẩm Mạn sẽ cố chấp từ chối đề nghị của mình, không ngờ Thẩm Mạn khẽ đáp một tiếng được rồi tựa đầu lên vai cậu.

Từ Chu Dã lập tức căng thẳng, cơ thể hơi cứng đờ còn Thẩm Mạn thì từ từ nhắm mắt lại.

"Hơi mệt." Anh nói.

Mang vết thương đã lành rồi lại nứt này thi đấu gần cả đêm, sao có thể không mệt? Từ Chu Dã đau lòng vô cùng nhưng lại không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể ngồi vững vàng để Thẩm Mạn dựa vào vai mình.

Nước ngoài xa lạ, đêm cuối thu bệnh viện tĩnh lặng.

Khoảnh khắc này, dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.

Thẩm Mạn buồn ngủ, muốn ngủ nhưng không thể ngủ được. Vết thương đau quá, anh hé mở mắt, có chút mơ màng.

"Không ngủ được à?" Từ Chu Dã khẽ hỏi.

"Ừm." Thẩm Mạn buột miệng nói một câu bằng tiếng địa phương: "... Đau lắm."

Giọng địa phương ở chỗ Thẩm Mạn không được coi là mềm mại nhưng lúc này anh thều thào nói, nghe lại có chút mùi làm nũng.

Từ Chu Dã không ngờ Thẩm Mạn lại kêu đau. Suốt bốn tiếng thi đấu, Thẩm Mạn không rên một tiếng nào nhưng lúc này lại kêu đau bên tai cậu khiến cậu nhất thời lúng túng. Cậu do dự giơ tay ỗ vỗ lưng Thẩm Mạn: "Đau bay đi, đau bay đi..."

Thẩm Mạn bị phản ứng của Từ Chu Dã chọc cười, vai anh rung lên không ngừng.

Từ Chu Dã hỏi anh cười gì vậy.

Thẩm Mạn nói, cậu như vậy rất giống bà ngoại tôi.

"Bà ngoại?" Từ Chu Dã nói: "Bà ngoại thấy anh như vậy nhất định sẽ rất xót xa..."

"Không đâu." Thẩm Mạn vẫn nói tiếng địa phương. Ánh mắt anh có chút thẫn thờ, nhớ lại ký ức xa xôi: "Bà ngoại nói con trai đừng tùy tiện khóc, bị thương một chút không có gì đâu, phải dũng cảm lên."

Từ Chu Dã: "..."

"Trước đây tôi nghĩ bà ngoại không thương tôi." Thẩm Mạn nói: "Sau này mới phát hiện, bà không phải không thương tôi mà là bà tiên tri được tôi chỉ có thể một mình, sợ tôi không chịu đựng nổi."

Những lời nói đó, đều là buổi diễn tập để Thẩm Mạn độc lập kiên cường.

Buổi diễn tập rất thành công, thành công đến mức khiến Thẩm Mạn cảm thấy trên thế giới này, anh không cần bất kỳ ai nữa.

Nhưng thật sự có người nào không cần bất kỳ ai không?

Bàn tay Từ Chu Dã rất lớn và ấm áp, nhẹ nhàng vỗ lưng anh: "Ngoan nào, không đau nữa không đau nữa." Cậu bắt chước giọng điệu của Thẩm Mạn, nói tiếng địa phương lơ lớ.

Thẩm Mạn nhắm mắt lại, kỳ diệu thay lại cảm thấy hình như thật sự không đau nữa.

Sau hai tiếng chờ đợi, cuối cùng họ cũng gặp được bác sĩ.

Tiếng Anh của Từ Chu Dã khá tốt, toàn bộ quá trình đều do cậu giao tiếp.

Băng bó vết thương, lấy thuốc, thanh toán. Kinh nghiệm sống của cậu có vẻ rất phong phú, trông thành thạo và đáng tin cậy.

Thẩm Mạn ngồi ở đó để y tá xử lý vết thương, dáng vẻ ngoan ngoãn như một đứa trẻ đáng yêu— thực ra anh cũng mới chỉ hai mươi mốt tuổi, giờ mà đi học thì còn chưa tốt nghiệp đại học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!