Nhân viên y tế nói vết thương này chỉ có thể băng bó đơn giản, muốn xử lý lại thì phải đến bệnh viện.
Thẩm Mạn nhìn Từ Chu Dã một cái: "Quản lý đâu?"
Từ Chu Dã nói: "Em gửi tin nhắn cho anh ấy."
Gửi tin nhắn không lâu sau, quản lý thở hổn hển xuất hiện, phía sau là vài thành viên đang vẻ mặt bồn chồn.
"Thế nào rồi?" Quản lý hỏi.
Thẩm Mạn nói: "Cũng tạm, tay đâu có đứt, bên Ban tổ chức nói sao?"
Sắc mặt quản lý lập tức khó coi, nghiến răng nói: "Họ không chịu hoãn trận đấu!"
Thẩm Mạn thở dài một tiếng, thực ra anh đã đoán trước được kết quả này: "Người ra tay đâu rồi?"
"Bắt được rồi." Quản lý nói: "Họ không thừa nhận là cố ý, hiện đang trích xuất camera giám sát nhưng trận đấu vẫn diễn ra đúng giờ, nói nếu không thì không thể giải thích với khán giả."
Thực ra đó chỉ là lý do thôi, ai cũng hiểu rõ chuyện này quả thực khó nói, ngay cả là cố ý cũng chẳng có bằng chứng gì. Vết thương của Thẩm Mạn, nếu xét theo tiêu chuẩn của người bình thường, thực ra chỉ là một vết thương rất đơn giản, dưỡng một thời gian là tự khỏi thế nhưng trớ trêu thay, anh lại là người sống bằng đôi tay này.
Thẩm Mạn cụp mắt, nhìn cánh tay mình, vị trí vốn đã lành miệng lại nứt ra, lộ ra lớp thịt đỏ tươi bên trong, trông vô cùng rùng rợn. Anh khẽ nắm chặt tay, cảm nhận cơn đau do lực nắm của ngón tay và lòng bàn tay gây ra, có lẽ sau khi đánh giá hoặc có lẽ anh cảm thấy mình có thể chịu đựng được nỗi đau này, Thẩm Mạn khẽ nói: "Không sao, đánh đi."
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc.
"Thế này thì đánh thế nào?" Triệu Nhuy nói: "Hay là chúng ta dùng người dự bị..."
"Không." Thẩm Mạn nói: "Tôi sẽ đấu."
Người dự bị của đội họ thường là cho vị trí đi rừng, nếu anh không đấu mà để người dự bị lên thì không cần đánh cũng biết chắc chắn trận này thua rồi.
"Nhưng tay cậu..." Quản lý rất lo lắng.
Thẩm Mạn thở ra một hơi, anh nói: "Em biết chừng mực."
Nói xong câu đó, anh ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Từ Chu Dã.
Từ Chu Dã không khuyên anh không nên đấu, cũng không bảo anh suy nghĩ lại, dường như đã nhìn thấu quyết tâm của Thẩm Mạn, nỗi buồn như băng tuyết bay lượn, phủ kín đôi mắt cậu ta.
Thẩm Mạn không nhìn nữa.
Quản lý còn muốn nói gì đó, Thẩm Mạn đã ngắt lời hắn, anh nói: "Quản lý, em biết mình đang làm gì. Ban tổ chức không thể đưa ra lời giải thích trong thời gian ngắn, mọi người đi được đến bước này không dễ dàng gì nếu vì lý do của em mà từ bỏ trận đấu này, em không thể tha thứ cho bản thân."
Quản lý thở dài thật lâu, hắn đã nghĩ đến nhiều kết quả trận đấu nhưng không ngờ lại xảy ra sự cố bất ngờ như thế này.
Xử lý xong vết thương, nghỉ ngơi một chút thì đến giờ ra sân.
Khán giả và Bình luận viên trên sân khấu rõ ràng đều không biết chuyện gì vừa xảy ra. Khi thấy người của ACE và GC cùng bước lên sân khấu, một tràng cổ vũ nhiệt liệt đã bùng nổ.
"ACE! ACE! ACE!"
Tiếng hô vang áp đảo, như thủy triều cuồn cuộn tràn ngập cả sân khấu. Khán giả reo hò phấn khích, mong chờ trận đấu này với nhiệt huyết cao nhất.
Thẩm Mạn mặc chiếc áo khoác dài tay của ACE, che đi cánh tay bị thương. Anh từ từ điều chỉnh xong thiết bị ngoại vi, đeo tai nghe, chờ đợi trò chơi bắt đầu.
Trong kênh thoại, toàn là những lời hỏi thăm đầy lo lắng của đồng đội.
"Anh Thẩm, thực sự không được thì anh cứ nói, chúng ta đừng cố chấp."
"Đội trưởng, nhất định đừng cố gắng gượng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!