Chương 37: (Vô Đề)

Trên đường về khách sạn, cả hai đi được nửa đường thì trời đổ mưa. Cơn mưa mùa thu dịu dàng hơn mùa hè nhiều, chỉ làm ướt tóc mai.

Về đến khách sạn không lâu, Triệu Nhuy và mọi người đi mua gà rán cũng trở về. Vì đang trong thời gian thi đấu không uống được rượu, họ lại mang thêm vài chai Coca Cola cỡ lớn.

"Lại đây, lại đây, tối họp ăn này." Triệu Nhuy nhiệt tình chào hỏi: "Tôi vừa nếm thử một cái cánh, vị khá ngon."

Tối, mọi người vừa ăn gà rán vừa nghe huấn luyện viên phân tích dữ liệu.

Những dữ liệu này thường là tổng kết từ các trận đấu tập vừa diễn ra trong ngày.

Huấn luyện viên nói: "Thẩm Mạn, có một điểm trong trận đấu tập sáng nay tôi phải phê bình cậu."

Thẩm Mạn cũng đang ăn gà rán, tay cầm cái đùi gà chậm rãi gặm bị huấn luyện viên gọi tên bất ngờ, anh ngước mắt lên: "Hả?"

Huấn luyện viên nói: "Cậu xem, vị trí cắm mắt này của cậu có vấn đề. Nếu cắm ở vị trí này, chẳng phải khi đối phương đi qua sẽ nhìn thấy sao."

Thẩm Mạn nhìn cái vị trí cắm mắt đó: "Không phải tôi cắm, là Triệu Nhuy cắm."

Huấn luyện viên: "Không thể nào, tôi nhớ là cậu mà."

Thẩm Mạn nhìn sang Triệu Nhuy đang điên cuồng nhét gà vào miệng bên cạnh.

Triệu Nhuy lắc đầu.

Huấn luyện viên nói: "Cậu xem, Triệu Nhuy nói không phải kìa."

Thẩm Mạn nói: "Xem lại video đi."

Thế là Huấn luyện viên tua ngược video lại một phút, xem kỹ thì phát hiện đúng là Triệu Nhuy cắm, chỉ là do cả hai cùng đi qua bụi cỏ đó nên nhìn lướt qua dễ nhầm là Thẩm Mạn đặt.

Huấn luyện viên: "Xin lỗi... Triệu Nhuy, cậu tự cắm mà cậu lắc đầu cái gì!"

Cuối cùng Triệu Nhuy cũng nuốt được miếng gà trong miệng: "Em không nói không phải em cắm, em lắc đầu có nghĩa là em quên mất rồi!"

Huấn luyện viên: "..."

Thẩm Mạn tiếp tục gặm đùi gà của mình.

Chi tiết quyết định thành bại, những chi tiết thoạt nhìn không quan trọng này thực ra lại đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong trận đấu.

Đội tuyển họ chưa khắt khe đến vậy như một số đội tuyển khác sẽ đặt quy tắc tuyển thủ ở mỗi vị trí khi ra khỏi nhà chính phải kiểm tra tầm nhìn quan trọng nào đó, thiếu sót sẽ bị phạt một nghìn tệ, họ dùng cơ chế trừng phạt để biến những chi tiết này thành yêu cầu bắt buộc.

Cuộc họp kéo dài đến hơn mười giờ, huấn luyện viên nói: "Không còn mấy ngày nữa là thi đấu rồi, mọi người nghỉ ngơi cho tốt!"

Mấy ngày nay Thẩm Mạn ngủ ngon một cách kỳ diệu. Không, không thể dùng từ ngon để miêu tả, anh gần như có thể ngủ gật ở bất cứ đâu.

Chín giờ họp xong, mười giờ anh đã nằm trên giường ngáp rồi.

Từ Chu Dã hơi tò mò: "Anh Thẩm ở đội cũng ngủ sớm vậy hả?"

"Cũng không hẳn." Thẩm Mạn nói: "Ở đó thường là mười hai giờ mới ngủ." Anh nằm nghiêng, gối hơi cao cả khuôn mặt gần như vùi vào gối, khi nói chuyện với Từ Chu Dã anh ngước mắt nhìn cậu.

Trước đây Từ Chu Dã từng nghe đến từ tấn công bằng ánh mắt từ dưới lên, hôm nay cậu mới được trải nghiệm. Thẩm Mạn ở góc độ này mất đi sự lạnh nhạt và cảm giác xa cách thường ngày trông như một động vật nhỏ vô hại, lông mi anh dài và dày như thể đã kẻ eyeliner, ngước mắt nhìn người khác một cách ngây thơ khiến Từ Chu Dã thực sự rung động vì sự đáng yêu đó.

Cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn đưa tay lên sờ, Từ Chu Dã sờ tóc rồi lại sờ mũi, nói: "Ừm... ngủ sớm dậy sớm thì tốt cho sức khỏe."

Thẩm Mạn thấy hành động của cậu, thầm nghĩ sao lại tỏ vẻ khó chịu khắp người thế, bị rận cắn à.

Nhưng anh không nói, ngáp một cái, nhắm mắt lại: "Ngủ đây, ngủ ngon."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!