Thẩm Mạn hỏi huấn luyện viên hôm nay có lịch trình gì.
Huấn luyện viên nói đã hẹn đấu tập với đội tuyển Châu Âu, còn đội 3B cũng muốn hẹn nhưng huấn luyện viên đã từ chối.
"Bây giờ là lúc họ muốn đánh với chúng ta." Huấn luyện viên nói: "Tôi nghĩ không cần thiết phải tăng thêm áp lực cho các tuyển thủ." Khác với ACE, các tuyển thủ bên 3B đều là những người đã tham gia Giải Thế giới nhiều lần, tất nhiên tâm lý sẽ tốt hơn những người lần đầu tham gia như đội ACE. Anh ta đã làm huấn luyện viên nhiều năm, chứng kiến quá nhiều tuyển thủ bình thường luyện tập rất tốt nhưng cứ ra đến sân đấu là suy sụp vì căng thẳng.
Đấu với 3B, dù thắng hay thua cũng không có lợi ích gì, nếu thua các thành viên sẽ chịu áp lực tâm lý cực lớn, nếu thắng tâm lý của 3B cũng không bị ảnh hưởng nhiều. Vì vậy, anh ta không định hẹn đấu tập với đội này nữa.
Theo thể thức thi đấu hiện tại, các đội mạnh nhất sẽ không gặp nhau ngay từ đầu nhằm tránh trường hợp đội yếu hơn có thể ăn may tiến thẳng vào chung kết nhờ bốc thăm thuận lợi.
"Được thôi, anh là huấn luyện viên, anh quyết định." Thẩm Mạn không có ý kiến gì.
Sau cơn mưa, nhiệt độ giảm xuống, Lưu Thế Thế xoa mũi nói hơi lạnh.
Triệu Nhuy nói lạnh hả hay là tôi chơi hai ván Yến Thảo cho cậu ấm lên nhé.
Lưu Thế Thế: "... Cũng không cần đâu."
Đùa giỡn thì đùa giỡn nhưng đấu tập vẫn phải đánh nghiêm túc, với sự có mặt của Từ Chu Dã, ACE đã trở thành một thể hoàn chỉnh. Mấy ngày thi đấu vừa qua, họ thực sự chưa thua mấy trận.
Vòng loại đã kết thúc ở khu vực khác. Sau khi có kết quả bốc thăm, mọi người không cảm thấy áp lực gì trong trận đấu đầu tiên, họ sẽ đối đầu với đội Wild Card, thực lực rất bình thường.
Đây chính là lý do phải giành được suất hạt giống số một của HCC. Suất này có nghĩa là ít nhất ở vòng đầu tiên, họ có thể làm quen với sân đấu trước, không đến nỗi vừa mở màn đã gặp đội mạnh rồi bị tiễn về nhà ngay lập tức.
"Giải đấu sắp bắt đầu rồi, mọi người nghỉ ngơi cho tốt nhé." Tối hôm đó, huấn luyện viên họp đội, lần này anh ta không nói về chiến thuật gì cả, chỉ tập trung xoa dịu cảm xúc của mọi người, dặn dò mọi người đừng quá căng thẳng.
Cũng không trách huấn luyện viên làm vậy, trong đội họ chỉ có Thẩm Mạn từng tham gia giải Thế giới, những người còn lại đều là tân binh.
May mắn là ít nhất hiện tại, trạng thái của mọi người trông vẫn khá ổn.
"Cố lên! Chúng ta phải cố gắng giành chiến thắng để bay về!" Huấn luyện viên vỗ tay một cái— đây là một câu nói đùa, người hâm mộ thường thích trêu các đội thua quá thảm phải bơi về nước.
Mọi người cười ầm lên.
Mưa đã rơi vài ngày, và sau trận đấu đầu tiên trời vẫn chưa tạnh.
Trong trận BO1 đầu tiên, họ dễ dàng giành chiến thắng trước đội Wild Card có chênh lệch thực lực lớn. Khoảng cách quá lớn, hoàn toàn giống như đang bắt nạt trẻ con.
Đến vòng thứ hai, họ gặp một đội tuyển Châu Âu, kết quả cũng không có gì bất ngờ. Cho đến khi kết quả bốc thăm vòng thứ ba công bố, mọi người nhìn thấy lá thăm đều hít một ngụm khí lạnh.
Họ đã bốc trúng 3B.
Lá thăm này vừa được công bố, không chỉ có họ mà cả khán giả ở nhà đang theo dõi livestream cũng hít khí lạnh.
[ Tay đen quáááá, không thể chịu nổi, nhiều đội thế sao lại bốc trúng 3B!! ]
[ Bình tĩnh, bình tĩnh, thua một trận cũng không thành vấn đề đâu. ]
[ Cũng đúng, dù sao vẫn còn cơ hội, chỉ cần thắng đủ ba trận là được. ]
[ Xem ra thành tích năm nay cũng ổn đấy, UN và TKR đều có cơ hội vượt qua vòng bảng... ]
"Cảm thấy thế nào?" Huấn luyện viên nhìn mọi người.
Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.
"Thẩm Mạn?" Huấn luyện viên nhìn sang Thẩm Mạn.
Thẩm Mạn thấy kết quả bốc thăm liền không xem tiếp, cúi đầu chơi điện thoại, mặt không biểu cảm gì. Nghe huấn luyện viên hỏi, anh đáp một câu: "Đánh ai mà chẳng là đánh, chuyện sớm muộn gì cũng phải làm thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!