Im lặng, im lặng kéo dài.
Cả phòng huấn luyện không còn nghe thấy tiếng gõ bàn phím, mọi người dường như đều bị câu đó là mẹ em làm cho chấn động.
Nụ cười hả hê trên mặt Triệu Nhuy cứng đờ, lắp bắp: "Đó, đó là mẹ cậu à? Dì... trông thật trẻ."
Từ Chu Dã nói: "Vâng, sinh em sớm mà."
Mọi người lại im lặng.
Chuyện này thực sự quá hài hước, không ai ngờ rằng người phụ nữ trẻ đẹp như vậy lại là mẹ của Từ Chu Dã.
Thẩm Mạn liếc nhìn Từ Chu Dã, vừa lúc chạm mắt với cậu ta.
Từ Chu Dã nháy mắt, cười tinh quái: "Anh Thẩm, anh cũng tưởng em có bạn gái à?"
Thẩm Mạn: "..."
Hiểu lầm này thực sự quá xấu hổ, đến cả bản thân anh cũng cảm thấy ngại.
May mắn là Từ Chu Dã cũng không làm khó anh, không tiếp tục đề tài này, cười híp mắt đẩy đồ ăn khuya đến trước mặt anh: "Ăn không?"
Thẩm Mạn còn có thể nói gì nữa, im lặng cầm lấy và bẻ đũa.
Triệu Nhuy vốn định châm chọc, kết quả lại gây ra một hiểu lầm lớn như vậy, vội vàng chuồn đi.
Đồ ăn khuya hôm nay là bánh xếp chiên, đầy đặn, nhìn bóng bẩy trông rất ngon. Thẩm Mạn dùng đũa gắp một cái, cắn một nửa là nhân bắp cải thịt heo, bên trong còn có tôm khô băm nhỏ, vị tươi ngon tuyệt vời.
"Ngon không?" Từ Chu Dã hỏi.
"Ngon." Thẩm Mạn trả lời.
"Mẹ em tự tay gói đấy." Mắt Từ Chu Dã sáng lấp lánh nhìn Thẩm Mạn, giống như một chú chó con đang chờ được khen ngợi: "Biết anh thích ăn bánh xếp, nên bảo mẹ chiên chín một chút rồi mang qua."
Đũa của Thẩm Mạn khựng lại: "Sao cậu biết tôi thích ăn bánh xếp?"
Từ Chu Dã cười: "Đoán thôi."
Thẩm Mạn quả thực thích ăn bánh xếp, hơn nữa còn là loại bánh xếp gói bằng tay, lý do là vì bà ngoại anh gói bánh rất ngon. Giờ đây anh vẫn còn nhớ, mỗi tối thứ Sáu trường được nghỉ, anh vội vã đi xe buýt về nhà, vừa mở cửa ra là thấy bà ngoại ngồi ở phòng khách, trên bàn trà đặt mấy hàng bánh xếp xếp ngay ngắn.
Những chiếc bánh xếp đó phần lớn là nhân bắp cải thịt heo, thỉnh thoảng sẽ đổi sang vị khác.
Ở căn cứ lâu như vậy, mọi người chỉ biết Thẩm Mạn thích ăn cay, còn những món cụ thể khác, Thẩm Mạn không chủ động đề cập.
Gặp món thích thì ăn nhiều, gặp món không thích thì ít động đũa.
Vậy nên... sao Từ Chu Dã biết anh thích ăn bánh xếp? Đoán à?
Thẩm Mạn nhìn cậu.
Từ Chu Dã nói: "Nếu anh thích, lần sau em sẽ tự gói ở căn cứ cho anh ăn."
Thẩm Mạn nói lấp lửng: "Thích."
Anh thực sự thích.....
Cơn mưa đầu tiên đổ xuống, nhiệt độ đột ngột giảm.
Chỉ sau một đêm, cái nóng oi ả đã bị mưa cuốn trôi sạch sẽ. Trong không khí không còn cảm giác dính nhớp, nóng bức nữa, ngay cả mặt trời cũng trở nên hiền hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!