Nhìn màn hình hiển thị Winner, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ai cũng nghĩ sẽ bị 3B thắng 3-0 không ngờ lại giành được một ván.
Nghỉ giải lao mười phút.
Thẩm Mạn đưa cho Từ Chu Dã một chai nước suối, Từ Chu Dã nhận lấy uống một hơi hết gần nửa chai, Thẩm Mạn hỏi: "Cảm thấy thế nào?"
"Giỏi." Từ Chu Dã nói: "Cả xạ thủ và rừng đều rất giỏi."
Trận đấu tập cường độ cao như thế này rất khác so với đánh xếp hạng thông thường. Dù là lựa chọn đội hình hay vận hành trận đấu, tất cả đều ở một đẳng cấp khác, đánh vài trận là có thể học được rất nhiều điều.
Thẩm Mạn hỏi: "Lên sân đấu thật sự, cậu thấy có bao nhiêu phần trăm nắm chắc?"
Từ Chu Dã mân mê chai nước, đáp: "Đội hình chính ACE thì năm ăn năm thua, nếu chọn được tướng tủ của em thì có thể là sáu ăn bốn."
Thẩm Mạn nói: "Tự tin vậy sao?"
"Tất nhiên." Từ Chu Dã cười: "Không tự tin, thì dám làm tuyển thủ chuyên nghiệp à?"
Cả hai cùng cười.
Ngược lại, Đoạn Ngôn Thư ở bên cạnh có vẻ như hồn vía không còn trên xác, ngồi trên ghế không biết đang nghĩ gì, phải đến khi Triệu Nhuy gọi mấy tiếng mới hoàn hồn.
"Nghĩ gì thế?" Triệu Nhuy vỗ vai cậu ta.
"Không... không có gì, chỉ là nhớ lại hồi ở trường họ cứ gọi em là thiên tài." Đoạn Ngôn Thư nói: "Bây giờ nghĩ lại, từ thiên tài dùng cho em có hơi lãng phí không." Khi nói, ánh mắt cậu ta nhìn Từ Chu Dã và Thẩm Mạn đang trò chuyện.
Người có thể xuất hiện trong căn cứ này, ai mà chẳng là thiên tài nhưng giữa thiên tài với thiên tài vẫn có sự khác biệt.
Trận đấu với 3B cuối cùng kết thúc với tỉ số 1-3.
Huấn luyện viên khá vui, nói: "Chúng ta vẫn mạnh hơn tưởng tượng nhiều! Nào nào nào, mọi người vào phòng phân tích tổng kết lại trận đấu thôi."
Lúc tổng kết, Thẩm Mạn cũng tham gia, nghe rất chăm chú.
Khi kết thúc thì trời đã tối. Thẩm Mạn ngáp một cái, chào tạm biệt mọi người, chuẩn bị về phòng ngủ.
Anh đang đánh răng rửa mặt thì cửa phòng đột nhiên có tiếng gõ, Thẩm Mạn mở cửa, là Từ Chu Dã.
"Có chuyện gì?" Thẩm Mạn hỏi.
"Hết kem đánh răng rồi." Từ Chu Dã nói: "Anh, cho em mượn một ít nhé."
Thẩm Mạn ồ một tiếng, vẫy tay ra hiệu cho cậu vào: "Tự lấy đi, dưới ngăn kéo bồn rửa mặt có cái mới."
Từ Chu Dã đi đến bồn rửa mặt, tiện thể quét mắt nhìn quanh phòng một lượt.
Căn phòng vẫn sạch sẽ và gọn gàng, ngoài mấy thanh chắn cửa sổ chướng mắt ra, không còn dấu vết gì của chuyện đã xảy ra hôm đó nữa.
Từ Chu Dã kéo ngăn kéo ra, thấy bên trong có mấy tuýp kem đánh răng mới, cậu lấy một tuýp nhìn chữ trên đó hương Kem Socola.
Từ Chu Dã: "..."
Đổi sang một tuýp khác hương Kem Vani Phủ Tuyết.
Từ Chu Dã thực sự không thể tưởng tượng được, Thẩm Mạn lạnh lùng như vậy nhưng sau lưng lại dùng kem đánh răng có mùi dễ thương đến thế.
Rồi cậu ta cầm tuýp thứ bà ấy hương Ớt Tứ Xuyên.
Từ Chu Dã bị sốc bởi mùi vị kem đánh răng này. Vị kem lạnh thì còn có thể chấp nhận chứ vị Ớt Tứ Xuyên là cái thứ gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!