Và điều làm cậu ta kinh ngạc vẫn còn ở phía sau...
Ván này, nhờ lợi thế tạo được từ đầu trận, cuối cùng họ đã nghẹt thở giành chiến thắng một ván. Sau đó, họ đánh thêm một ván nữa và kết thúc buổi đấu tập buổi chiều với tỉ số 1-3.
Khi huấn luyện viên bảo mọi người vào phòng họp để tổng kết lại trận đấu, Đoạn Ngôn Thư thấy Thẩm Mạn co ro trên ghế đánh một giấc.
Từ Chu Dã rất tự nhiên lấy chiếc áo đồng phục để bên cạnh, đắp lên người Thẩm Mạn.
Những người khác không thấy có vấn đề gì, thậm chí không thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ có Đoạn Ngôn Thư trố mắt ngạc nhiên.
"Sao thế?" Triệu Nhuy thấy cậu ta có vẻ như gặp ma: "Bị UN đánh đến mức ám ảnh rồi à?"
"Không... không sao." Đoạn Ngôn Thư nghĩ chắc chắn là do cậu ta ít thấy nên mới làm quá lên.
Thẩm Mạn ngủ gà gật trên ghế một lúc, tỉnh dậy thì trời đã tối.
Buổi tối, dì đầu bếp làm một bữa thịnh soạn, dì nói bà chủ đã dặn dò trong tháng này phải cải thiện khẩu phần ăn để Thẩm Mạn bồi bổ cơ thể.
Thẩm Mạn nhìn bát canh gà béo ngậy trước mặt, nói: "Ai lại uống thứ này giữa mùa hè cơ chứ?"
Các đồng đội đều bật cười.
Thẩm Mạn: "Canh gà thì thôi đi nhưng sao không thấy một chút ớt nào vậy."
Dì đầu bếp: "Bà chủ nói cậu ăn cay không tốt cho vết thương."
Thẩm Mạn nói: "Ai đó bảo với TKR đi, tặng tôi một hũ ớt ngâm, tôi sẽ nhảy sang đội họ ngay bây giờ."
Mọi người lại cười phá lên.
Cười xong, Từ Chu Dã đứng dậy, khi quay lại trên tay cậu bưng một đĩa dưa muối, đưa đến trước mặt Thẩm Mạn: "Ăn thử đi."
Thẩm Mạn dùng tay trái cầm muỗng, vụng về xúc một muỗng củ cải, nhai rôm rốp: "Ngon!"
Từ Chu Dã nói: "Còn có chao nữa, anh muốn không?"
Thẩm Mạn gật đầu.
Giống như một đứa trẻ đang làm nũng đã được dỗ dành, Thẩm Mạn dùng canh gà chan cơm ăn với dưa muối và kết thúc bữa tối.
Những người khác đã quá quen với điều này nhưng Đoạn Ngôn Thư lại phát hiện trong suốt bữa ăn, Từ Chu Dã liên tục chăm sóc Thẩm Mạn, còn Thẩm Mạn đã hoàn toàn quen với sự tồn tại của cậu. Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, cách họ đối xử với nhau thân mật đến đáng sợ...
Đoạn Ngôn Thư khó khăn nuốt xuống một miếng thịt gà, cậu phản ứng như vậy cũng không có gì lạ, dù sao ấn tượng đầu tiên của công chúng về Thẩm Mạn chính là khó gần.
Ngay cả cậu ta ở đội trẻ, cũng khó có thể thay đổi định kiến đó.
Thẩm Mạn không thích cười lắm, khi thi đấu đa số đều lạnh lùng, ấn tượng sâu sắc nhất là khi ACE vô địch, biểu cảm của Thẩm Mạn đứng ở trung tâm nâng cúp cũng không thể hiện sự vui mừng quá mức. Bức ảnh đó còn được fan chế thành meme, bên dưới viết hai chữ to đùng chỉ thế thôi sao?
Thẩm Mạn mang lại ấn tượng như vậy, lúc này lại ngoan ngoãn ăn cơm dưới sự chăm sóc của Từ Chu Dã.
Trước khi đến, Đoạn Ngôn Thư không dám tưởng tượng ra cảnh tượng này.
"No rồi." Thẩm Mạn dùng muỗng chọc chọc vào cơm: "Ba giờ chiều đánh với KL à?"
"Ừm." Huấn luyện viên nói: "Đường dưới của họ không mạnh bằng, có thể thử lại một lần nữa. Thẩm Mạn, còn cậu thì sao? Nghỉ ngơi hay xem họ đánh?"
Thẩm Mạn nói: "Không cần lo cho em, em mệt thì sẽ tự nghỉ."
"À, đúng rồi, chiều nay bên sở cảnh sát có tin đến." Huấn luyện viên nói: "Họ nói đã bắt đầu tiến hành thủ tục rồi. Ảnh hưởng của chuyện này khá lớn, hắn ta ít cũng phải vài năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!