Chương 29: (Vô Đề)

"Được rồi, biết mọi người lo cho tôi." Thẩm Mạn nói đùa nhưng trong lòng anh hiểu rằng mọi người đang quan tâm mình, anh nói: "Thật sự không có gì nghiêm trọng, dưỡng một thời gian là ổn thôi." Anh vẫy tay: "Đừng vây quanh tôi nữa, đi làm việc của mình đi."

Mọi người thấy tinh thần anh có vẻ thực sự ổn mới yên tâm tản đi.

Chỉ có Từ Chu Dã không đi, kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh Thẩm Mạn. Thẩm Mạn liếc nhìn cậu một cái, không đuổi đi, dùng tay trái cầm muỗng chậm rãi uống cháo.

Cháo có độ ấm vừa phải, thêm rau củ thanh mát, là hương vị mà Thẩm Mạn yêu thích.

Món ăn kèm có lẽ do lo lắng cho vết thương của Thẩm Mạn, không dám làm quá cay nhưng cũng sợ anh không có cảm giác thèm ăn, nên chỉ cho một chút gia vị vừa đủ để tăng thêm hương vị. Món ăn rất ngon, Thẩm Mạn từ từ ăn gần hết.

"Anh ơi." Từ Chu Dã do dự hỏi: "Anh thật sự không sao chứ?"

Thẩm Mạn nói: "Có thể có chuyện gì được?"

"Có gặp ác mộng không?" Từ Chu Dã hỏi: "Buổi chiều... ngủ có ngon không?"

Ngủ rất ngon—— Thẩm Mạn rất muốn trả lời một cách thẳng thắn như vậy nhưng khi chữ ngủ đã đến bên môi, Từ Chu Dã lại bổ sung thêm một câu: "Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc."

Thẩm Mạn: "... Chúng ta đừng tùy tiện dùng câu đó được không?"

Từ Chu Dã: "Vậy anh đừng lừa em mà."

"Ngủ không ngon." Thẩm Mạn ăn xong, lau miệng: "Tay đau lắm."

Thẩm Mạn nói một cách bình thản nhưng Từ Chu Dã lại thấy ngực mình thắt lại. Cậu hơi hối hận vì lúc đó đã không xông lên trước Thẩm Mạn, nếu không thì Thẩm Mạn đã không bị thương ở tay: "Giá như lúc đó em xông lên trước thì tốt rồi..."

"Không được." Thẩm Mạn từ chối.

Từ Chu Dã sững người: "Hả?"

Thẩm Mạn cười ranh mãnh: "Cậu mà bị thương thì tôi vẫn ngủ không ngon. Chi bằng tự tôi làm còn hơn."

Anh cũng không bị thương gân cốt, chỉ là vết thương ngoài da, chăm sóc hai tháng là khỏi. Vạn nhất Từ Chu Dã bị thương vào chỗ hiểm, cả đời anh không thể nào tha thứ cho chính mình.

Từ Chu Dã cũng hiểu được lời Thẩm Mạn muốn nói qua biểu cảm của anh, cậu thở dài: "Cũng phải."

"Cháo cậu nấu à?" Thẩm Mạn hỏi.

"Không phải, là dì..." Từ Chu Dã nói.

"Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc." Thẩm Mạn nói.

Từ Chu Dã: "... Được rồi, là em nấu."

Hai người nhìn nhau đều không nhịn được cười.

Từ Chu Dã giơ tay lên cam đoan: "Em hứa sau này không tùy tiện sử dụng V* kh* h*t nh*n nữa."

Thẩm Mạn nói: "Cậu không dùng, tôi cũng không dùng."

Hai người đang tương tác qua lại, Triệu Nhuy ở bên cạnh chua chát nói: "Ối dào, cậu không dùng, tôi cũng không dùng~ có thể chú ý đến ảnh hưởng một chút không, trong phòng này còn có người khác đấy."

Thẩm Mạn liếc cậu ta một cái: "Bạn gái cậu đổi nước hoa mới à?"

Triệu Nhuy: "Hả? Sao anh biết?"

Thẩm Mạn: "Vậy là cậu thật sự có bạn gái."

Triệu Nhuy: "..." Thẩm Mạn đúng là một tên ác ôn xảo quyệt. Chỉ một câu đã moi ra được sự thật rồi!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!