Cuối tuần, huấn luyện viên cho bọn họ một ngày nghỉ. Triệu Nhuy, Lưu Thế Thế và những người khác đều ra ngoài chơi.
Thẩm Mạn không ra ngoài, ở lại phòng nghỉ ngơi.
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của mùa hè chính là bật điều hòa và ăn kem que. Anh co người trên ghế, ngậm một cây kem que vị mơ trong miệng, tay cầm Switch chơi một tựa game vừa mới phát hành.
Bên ngoài, gió đột nhiên nổi lên, thời tiết vốn đang quang đãng bỗng chốc mây đen giăng kín như sắp có mưa.
Cơn mưa mùa hè luôn đến bất ngờ như vậy.
Một tiếng sét đánh vang trời, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống đất, lập tức bốc hơi nhưng ngay sau đó, càng nhiều hạt mưa ùa tới làm ẩm ướt mặt đất khô nóng.
Cơn mưa rất lớn, kéo dài từ buổi chiều đến tận tối.
Thời tiết như vậy thực sự rất thích hợp để ngủ, Thẩm Mạn ngáp một cái lên giường nằm sớm. Bên ngoài, mưa dần tạnh không khí trở nên trong lành lạ thường, anh tắt điều hòa mở cửa sổ, nằm trên giường cảm nhận gió đêm rồi chìm vào giấc ngủ nửa tỉnh nửa mê.
Thẩm Mạn gặp một cơn ác mộng.
Bóng đen trong ác mộng lay động như u hồn lướt qua tầm nhìn. Một cảm giác bất an mãnh liệt đã đánh thức Thẩm Mạn khỏi giấc ngủ sâu.
Trong bóng tối, Thẩm Mạn mở mắt, giữa nửa tỉnh nửa mê hình như anh thấy một bóng người màu đen đứng ở đầu giường mình, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào anh.
Cảnh tượng này giống hệt trong mơ khiến Thẩm Mạn nhất thời không phân biệt được mình đang ngủ hay đã tỉnh.
Không... Anh không phải đang mơ.
Thẩm Mạn mở to mắt, xác nhận mình đã tỉnh, cảm giác sợ hãi mãnh liệt xua tan chút buồn ngủ còn sót lại. Lúc này, Thẩm Mạn ý thức rõ ràng được rằng có một người đang đứng ở đầu giường mình —
"Ai?" Giọng nói khàn đặc, Thẩm Mạn nhanh chóng ngồi dậy từ trên giường, định bật đèn.
Thế nhưng, bàn tay vừa vươn ra đã bị một vật lạnh lẽo cản lại— cảm giác như sống dao.
Người đứng trong bóng tối đã lên tiếng, gã ta nói: "Mạn đại thần, tôi là fan của anh."
Như một thùng nước đá dội từ trên đầu xuống, cơ thể Thẩm Mạn cứng đờ.
Giọng nói của người kia mang theo sự hưng phấn bất thường, gã ta nói: "Tôi hâm mộ anh rất nhiều năm rồi."Thẩm Mạn: "..."
"Trước đây thành tích của anh không tốt, tôi luôn rất lo lắng." Gã ta nói: "Lần này cuối cùng ACE đã giành được chức vô địch mùa hè, tôi thật sự rất vui."
Tên này là một kẻ tâm thần.
Thẩm Mạn không nhìn rõ mặt hắn, chỉ có thể mơ hồ nhận ra vóc dáng, chiều cao chắc khoảng 1m7 thân hình không vạm vỡ. Nếu thật sự đánh nhau, mình chắc sẽ không ở thế yếu nhưng vấn đề là trên tay đối phương còn đang cầm một vũ khí sắc bén...
Ánh mắt Thẩm Mạn lướt nhanh qua căn phòng nhưng không may, phòng anh quá trống trải, không có gì có thể dùng để tự vệ.
"Mạn đại thần, các anh nhất định phải tiếp tục cố gắng." Tên đó tiếp tục lẩm bẩm, "Giải đấu vô địch toàn cầu nhất định phải giành chức vô địch. Tôi biết anh là người lợi hại nhất, không ai có thể đánh bại anh..."
Những lời nói rùng rợn như vậy khiến người ta dựng tóc gáy.
Thẩm Mạn không lên tiếng để mặc gã ta tiếp tục nói.
Tên đó lại bắt đầu bận tâm đến sự im lặng của anh, giọng nói lập tức trở nên sắc bén: "Mạn đại thần, tại sao anh không nói gì?"
Thẩm Mạn sợ kích động đến gã ta, nhẹ giọng nói: "Anh là fan của tôi, chẳng lẽ anh không biết tôi không thích nói chuyện sao?"
Nghe thấy câu này, tên fan rất hài lòng: "Đúng rồi, đúng rồi, tôi biết anh không thích nói chuyện vậy thì anh không cần nói, nghe tôi nói là được rồi."
Gã ta tiếp tục nói, dường như không thể dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!