Giải đấu toàn cầu diễn ra vào mùa thu nhưng công tác chuẩn bị đã bắt đầu từ bây giờ.
Địa điểm thi đấu là Châu Âu, trước tiên phải giải quyết vấn đề visa. Việc này nghe có vẻ đơn giản nhưng thường xuyên xảy ra trục trặc, trước đây đã từng có trường hợp visa của tuyển thủ không được duyệt khiến họ phải từ bỏ quyền thi đấu một cách đáng tiếc.
Huấn luyện viên nói họ đang liên hệ với các đội nước ngoài để sắp xếp thêm nhiều trận đấu tập, thứ hạng của các tuyển thủ cũng cần phải đánh cả ở server quốc gia lẫn server Châu Á, vì server Châu Á có giá trị khá cao.
Sáng thứ ba, Thẩm Mạn thức dậy cảm thấy hình như mình đã quên mất một chuyện gì đó.
Anh ngồi trên ghế nghĩ mãi mà vẫn không thể nhớ ra, Từ Chu Dã chạy bộ buổi sáng về, mang cho anh một chiếc bánh bao nóng hổi, anh nhíu mày cắn một miếng.
"Sao vậy, không ngon à?" Từ Chu Dã thấy vẻ mặt anh nghiêm trọng bèn hỏi.
"Không, rất ngon." Thẩm Mạn thích ăn bánh bao, đặc biệt là bánh bao nhân thịt ở đây, nhân có vị mặn ngọt đậm đà hơn nữa còn được làm bằng bột ủ thủ công, rất khác với bánh bao công nghiệp. Anh nhét nốt chiếc bánh còn lại vào miệng: "Hình như tôi quên mất chuyện gì đó."
Từ Chu Dã hỏi: "Chuyện gì?"
Thẩm Mạn: "... Chẳng phải bảo là quên rồi sao."
Từ Chu Dã không nhịn được bật cười.
Cảm giác quên mất một chuyện gì đó thực sự rất khó chịu. Thẩm Mạn cố gắng hồi tưởng lại nhưng không thành công, đành phải bỏ cuộc.
Cho đến khoảng hơn sáu giờ chiều, điện thoại của Thẩm Mạn đột nhiên reo lên. Cái tên hiển thị trên màn hình cuối cùng đã giúp anh nhớ ra mình đã quên chuyện gì—— anh đã đồng ý đến tiễn Lục Nghễ.
Thẩm Mạn: "..." Hỏng rồi.
Anh bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Lục Nghễ hỏi anh đã đến đâu rồi.
Mặc dù mông vẫn còn ngồi trên ghế gaming nhưng Thẩm Mạn vẫn thể hiện được tố chất tâm lý mà một game thủ chuyên nghiệp cần có, anh bình tĩnh đáp: "Ừm, đang trên đường rồi."
Triệu Nhuy ngồi bên cạnh đang đánh xếp hạng, chưa kịp đeo tai nghe, một tiếng triple kill lớn vang lên.
Lục Nghễ nghi ngờ: "Sao mẹ lại nghe thấy tiếng triple kill?"
Thẩm Mạn: "Mẹ nghe nhầm rồi."
Quadra kill— bên kia vẫn chưa xong, lại một tiếng nữa vang lên. Triệu Nhuy vỗ bàn: "Đẹp quá! Bốn mạng!"
Sự im lặng khó xử.
Lục Nghễ u uất nói: "Tiếc thật, thiếu một mạng nữa là penta kill rồi."
Thẩm Mạn: "Xin lỗi, mấy ngày này bận quá, con quên mất..."
Lục Nghễ: "Đàn ông."
Thẩm Mạn biết mình đuối lý, bèn nhận lỗi: "Thật sự xin lỗi."
"Thôi được rồi, tám giờ mẹ bay, giờ con có đến cũng không kịp nữa." Bây giờ đã hơn sáu giờ, đúng giờ cao điểm tan tầm, đến sân bay ít nhất phải một tiếng rưỡi, chắc chắn không kịp. Lục Nghễ tha thứ cho sai sót của Thẩm Mạn, ngược lại còn bật cười: "Được rồi được rồi, cũng không phải chuyện gì to tát, con đừng để trong lòng."
Thẩm Mạn suy nghĩ một lát: "Tháng mười con phải đến chỗ mẹ một chuyến."
Thật trùng hợp, địa điểm trận chung kết lại chính là quốc gia mà Lục Nghễ đang định cư.
"Con chịu đến gặp mẹ à?" Lục Nghễ có chút bất ngờ, bà vẫn luôn theo dõi các trận đấu đương nhiên cũng biết địa điểm chung kết ở đâu. Chỉ là với tính cách của Thẩm Mạn bà không mong đợi anh sẽ dành thời gian rảnh rỗi để gặp mình sau trận đấu.
"Ừm." Thẩm Mạn nói: "Coi như là để bù đắp việc không tiễn mẹ được."
Lục Nghễ bật cười, cười rất vui vẻ: "Vậy đến lúc đó mẹ sẽ dẫn con đi chơi, nhất định phải đến đấy nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!