Chương 26: (Vô Đề)

Thẩm Mạn ngồi trên bồ đoàn được thang máy đưa đến một căn phòng riêng, bên trong căn phòng có một chiếc quan tài. Lúc này, anh không có máy bộ đàm trong tay, anh tìm kiếm khắp phòng cuối cùng tìm thấy một gợi ý, giải mã nó xong hiểu được đại ý là phải nằm vào trong quan tài, giả vờ là người chết để trốn tránh sự tìm kiếm của hồn ma.

Thẩm Mạn nhanh chóng cởi bộ hỉ phục ra, thầm nghĩ may mà là mình quỳ trên bồ đoàn chứ nếu đổi lại là Triệu Nhuy, hôm nay đã có thể thấy tin tức trên báo về việc có người bị dọa chết ngay trong trò escape room.

Bên kia, Từ Chu Dã và những người khác, sau khi hiến tế Thẩm Mạn đã thành công tụ họp.

"Thẩm Mạn đâu rồi? Sao không thấy?" Quản lý thắc mắc hỏi.

"Đội trưởng đi rồi." Triệu Nhuy vừa lau nước mắt vừa nói: "Lúc đi trông rất an yên..."

Quản lý: "????" Hắn biết Triệu Nhuy chỉ nói dối, nhanh chóng nhìn sang Từ Chu Dã: "Cậu ta bỏ cuộc rồi à?"

Từ Chu Dã đáp: "Không, khi đang bái đường với em thì bị đưa đi rồi."

Lời này vừa thốt ra, khung cảnh đang ồn ào bỗng chốc im lặng, chín đôi mắt đều đổ dồn về phía cậu.

Từ Chu Dã thấy khó hiểu: "Mọi người nhìn em làm gì?"

"Cậu và Thẩm Mạn bái đường?" Quản lý hỏi.

Từ Chu Dã nói: "Đúng vậy."

"Vậy ai mặc đồ nữ?" Trương Triều Vân cũng hóng chuyện.

Từ Chu Dã: "..." Cậu im lặng một lát, đột nhiên hiểu ra mọi người đang phấn khích về chuyện gì: "Các anh—"

Trương Triều Vân: "Vậy Thẩm Mạn đâu rồi?"

"Bị bắt đi rồi." Triệu Nhuy nói: "Bây giờ chúng ta phải đi cứu anh ấy ra."

Tốt lắm, thế là thành màn kịch giải cứu công chúa rồi.

Mọi người đột nhiên đều trở nên vui vẻ, không khí tràn ngập sự náo nhiệt.

Chỉ có Từ Chu Dã là hiểu rõ, Thẩm Mạn chắc chắn sẽ cởi bộ đồ ra ngay lập tức— tốt, người duy nhất có thể ngắm Thẩm Mạn chỉ có mình cậu.

Thẩm Mạn ngồi một mình trong phòng có chút buồn chán.

Mặc dù thỉnh thoảng sẽ có hồn ma NPC đến tuần tra nhưng phần lớn thời gian anh chỉ ở một mình, trải nghiệm trò chơi này quá tệ, anh phải ra ngoài góp ý mới được.

Tốc độ giải đố của nhóm kia quả thật đáng lo ngại. NPC đã đến hai, ba lần mà vẫn không thấy bóng dáng ai khác.

Cuối cùng, Thẩm Mạn không nhịn được nữa, khi NPC đến anh thò đầu ra khỏi quan tài.

"Này anh bạn." Thẩm Mạn gọi.

Tiếng này anh bạn này làm NPC giật mình, đáp: "Anh phải trốn tôi, không được nói chuyện với tôi nhé." Vừa nói xong, anh ta nhìn Thẩm Mạn một cái, mắt lập tức mở to: "Slow? Anh là Slow ư??"

Thẩm Mạn: "..." Thôi xong, đến đây cũng gặp fan, bây giờ người không muốn nói chuyện lại là anh.

NPC kích động trong hai phút, may mà đột nhiên nhớ ra mình đang làm việc, anh ta trở lại bình thường, hạ giọng: "Thần Mạn, anh muốn hỏi gì? Tôi sẽ lén nói cho anh biết."

Thẩm Mạn có chút bất lực: "Tôi chỉ muốn hỏi xem họ giải đố đến đâu rồi, tôi nằm đây cả buổi rồi."

NPC nói: "Còn lâu lắm, họ bị kẹt ở một màn, có một người bạn của các anh không dám xuống giếng nên đang giằng co."

Thẩm Mạn: "..." Chắc chắn là cái tên Triệu Nhuy đó rồi.

NPC nói: "Chắc còn một lúc nữa hay anh chợp mắt một chút đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!