Chương 25: (Vô Đề)

Chiều hôm sau, mấy người họ có mặt đúng giờ trước cửa khu trò chơi escape room.

Triệu Nhuy đã tìm hiểu trước nói trò escape room này có chủ đề kinh dị và được đầu tư rất tốt nên rất khó để đặt chỗ. Toàn bộ trò chơi kéo dài năm tiếng đồng hồ và tất cả đều có NPC (nhân vật do người thật đóng).

Sau khi giới thiệu xong, cậu ta nhìn Thẩm Mạn: "Anh Thẩm, anh không sợ ma chứ?"

Thẩm Mạn lạnh lùng đáp: "Sợ thì tôi đứng đây làm gì?"

Triệu Nhuy: "Hehe, thế thì tốt rồi."

Từ Chu Dã đứng bên cạnh như một đứa trẻ ngoan, giơ tay về phía Thẩm Mạn: "Anh ơi, em sợ."

Triệu Nhuy cười nhạo: "Hahahahaha, cậu lớn vậy rồi mà sao vẫn sợ mấy cái này!"

Thẩm Mạn liếc nhìn cậu ta: "Lát nữa cậu đừng có mà hét đấy."

Triệu Nhuy: "Hừ, em mà thèm hét à!"

Bên kia, nhóm Trương Triều Vân cũng đã đến, đội họ ít hơn đội của Thẩm Mạn một người, nghe nói là có một người bận việc không thể đến được.

Tổng cộng có mười người được phát hai máy bộ đàm, sau khi nghe hướng dẫn về các lưu ý họ phải bịt mắt rồi nhân viên dẫn vào khu vực bên trong.

Cảnh ban đầu của khu vực bên trong là một bệnh viện, ánh sáng cực kỳ mờ ảo.

Từ Chu Dã đi trước Thẩm Mạn, sau lưng Thẩm Mạn là huấn luyện viên, anh đặt tay lên vai Từ Chu Dã, từ từ đi về phía trước.

Bước chân đột ngột dừng lại, tiếp theo là một tiếng đóng cửa lớn, đài phát thanh thông báo họ có thể tháo bịt mắt.

Thẩm Mạn tháo bịt mắt thấy mình đang đứng trong một căn phòng nhỏ hẹp, cạnh anh là Từ Chu Dã, Triệu Nhuy và La Tri Nhạc, những người khác đã biến mất. Trên tường căn phòng có khoảng năm, sáu chiếc tủ như ngăn kéo bằng sắt, anh nhanh chóng nhận ra họ đang ở trong một nhà xác.

Không có bất kỳ gợi ý nào, trò giải đố đã bắt đầu.

Triệu Nhuy tự xưng là tuyệt đối không hét, lặng lẽ đứng phía sau, Thẩm Mạn không để ý đến cậu ta, đi đến trước những chiếc tủ sắt rồi kéo từng chiếc ra.

Rõ ràng là anh không hề sợ hãi, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

Sau khi kéo ba, bốn chiếc, Thẩm Mạn phát hiện phía sau một chiếc tủ trống rỗng không lớn nhưng vừa đủ để một người chui qua, anh cúi xuống nhìn xác định đó là một lối đi.

"Đi thôi." Thẩm Mạn nói.

"Khoan đã, chúng ta phải chui vào đó sao?" Triệu Nhuy cười gượng: "Cái lối đi này hẹp quá."

Thẩm Mạn đáp: "Không phải cậu không sợ sao?"

Triệu Nhuy nói: "Không sợ thì không sợ... nhưng..."

Thẩm Mạn nói: "Nếu đã không sợ thì cậu đi cuối cùng đi."

Triệu Nhuy: "?"

Từ Chu Dã đứng bên cạnh, nói nhỏ: "Anh ơi, em sợ." Cậu tựa vào Thẩm Mạn trông có vẻ thật sự hơi sợ hãi.

Thẩm Mạn không để ý đến Triệu Nhuy đang ấp úng, anh là người đầu tiên chui vào. Từ Chu Dã theo sau rồi đến La Tri Nhạc, Triệu Nhuy nhìn cảnh tượng trước mắt mà tối sầm mặt mày, chân run lẩy bẩy thầm nghĩ hôm nay cậu ta không nên xuất hiện ở đây.

Lối đi rất dài và tối tăm, khi chui đến giữa có thể nghe thấy rõ ràng tiếng người cố ý gõ vào đường ống, tiếng gõ này không phải vào đường ống mà là gõ vào linh hồn của Triệu Nhuy. Chui ở cuối cùng, cậu ta đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó túm lấy chân mình, một tiếng hét thảm thiết ngay lập tức vang vọng khắp lối đi hẹp: "Cứu mạng! Đừng có túm chân tôi, làm ơn đi mà!"

Ba người phía trước: "..."

Từ Chu Dã nói nhỏ: "Lúc nãy hình như em cũng bị túm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!