Chương 24: (Vô Đề)

Thắng trận đấu tất cả mọi người đều tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Đêm nay quản lý không khuyên nhủ, mặc kệ mọi người chơi bời. Sau khi ăn xong hắn còn đặt một phòng karaoke, định chơi tiếp hiệp hai.

Thật ra Thẩm Mạn không thích karaoke lắm nhưng hôm nay mọi người đều rất vui nên anh cũng không muốn làm mất hứng, đi theo mọi người.

"Bắt đầu trò chuyện tâm tình, trở nên nhạt nhẽo, mỏi mắt chờ đợi, không đợi được tin chúc ngủ ngon của anh~" Triệu Nhuy là một thánh mic điển hình, vừa vào phòng đã bấm một lúc mười tám bài, hát liền ba bài mới miễn cưỡng buông mic.

May mà giọng của cậu ta cũng ổn, không đến mức làm đau tai người nghe.

Tối nay Thẩm Mạn uống khá nhiều, lúc này một mình ngồi lặng lẽ trong góc nghịch điện thoại và ăn hoa quả.

Từ Chu Dã hỏi anh sao không hát.

"Hát dở lắm." Thẩm Mạn rất thành thật: "Hát rất khó nghe."

Từ Chu Dã không nhịn được cười ha hả.

Thẩm Mạn bưng ly lên uống một ngụm rượu, họ lại gọi thêm mấy két, uống như nước lã.

"Cậu không hát sao?" Thẩm Mạn nghĩ với tính cách của Từ Chu Dã chắc là hòa nhập tốt lắm.

Từ Chu Dã cười nói: "Bấm rồi nhưng chưa đến lượt em."

Qua vài bài, trên màn hình đột nhiên hiện lên một bài hát nổi bật mang tên Chậm Rãi(Mạn Mạn).

Thẩm Mạn: "?"

Triệu Nhuy nhìn thấy thì giật mình, lập tức xòe tay ra tỏ vẻ trong sạch: "Này, này, không phải em bấm đâu nhé."

Từ Chu Dã cười toe toét: "Em bấm đấy."

Cậu cầm mic, nhún nhảy theo điệu nhạc.

"Chậm rãi, chậm rãi không còn cảm giác, chậm rãi, chậm rãi tôi bị ngó lơ~" Giọng của Từ Chu Dã mang nét trong trẻo của tuổi trẻ, hát những bài tình ca sâu lắng nghe rất êm tai. Cậu ngồi nửa chừng trước micro, say đắm nhìn màn hình lớn, dịu dàng như một người vừa bị đối tượng thầm mến từ chối: "Chậm rãi, chậm rãi trái tim hóa thành sắt, chậm rãi, chậm rãi tôi bị từ chối~" Hát đến đây, cậu đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Mạn một cái, ánh mắt đầy ý cười, mang theo chút tinh ranh.

Thẩm Mạn đột nhiên có cảm giác mình bị trêu chọc.

Triệu Nhuy vỗ tay nói bao nhiêu năm rồi mà cậu ta lại không nghĩ đến việc hát bài này trước mặt Thẩm Mạn.

Thẩm Mạn ngoài cười nhưng trong không cười: "Qua mùa sau tìm được bến đỗ mới rồi à?"

Triệu Nhuy rơm rớm nước mắt: "Rõ ràng là em đến trước, tại sao tất cả dịu dàng của anh đều dành cho Từ Chu Dã."

Thẩm Mạn nhàn nhạt đáp: "Chuyện này cậu phải hỏi quản lý trả lương cho cậu ta mới đúng."

Nghĩ đến khoản phí ký hợp đồng khổng lồ của Từ Chu Dã, Triệu Nhuy lập tức cảm thấy thôi im miệng thì hơn.

Ca khúc "Chầm Chậm" hiển nhiên chỉ có Từ Chu Dã bất cứ·lúc nào cũng có thể nhảy việc mới dám hát đầy tình cảm ngay trước mặt Thẩm Mạn, nghe Từ Chu Dã hát xong, tuy Thẩm Mạn vẫn không thể hiện biểu cảm gì nhưng luôn cảm thấy vành tai mình nóng rực. Anh giơ tay kéo cổ áo T

-shirt, đứng bật dậy: "Tôi ra ngoài hút điếu thuốc." Nói rồi liền đi ra.

Từ Chu Dã vừa hát xong đã thấy Thẩm Mạn đi ra ngoài, cậu có chút bối rối: "Em chỉ đùa thôi, anh Mạn sẽ không giận đâu nhỉ?"

Triệu Nhuy vỗ vai cậu nghiêm túc nói: "Không đâu, với mức giá của cậu hiện giờ không ai trong căn cứ dám giận cậu cả."

Từ Chu Dã: "..." Triệu Nhuy, anh đúng là.

Thẩm Mạn thực sự không giận, anh chỉ cảm thấy mặt nóng ran, cũng không đi hút thuốc mà quay vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!