Chương 22: (Vô Đề)

Thẩm Mạn đứng trên ban công hút thuốc.

Vừa mới chia tay với mẹ, có lẽ cả nửa đời sau cũng không còn cơ hội gặp lại, theo lý thuyết thì anh nên buồn.

Nhưng cảm xúc trong anh lại trống rỗng như đôi mắt, chẳng có gì cả, đừng nói là bi thương mà ngay cả cảm giác cũng không.

Hôm nay trời trong xanh, căn cứ của ACE ở ngoại ô không bị ô nhiễm ánh sáng, ngẩng đầu lên là có thể thấy những vì sao thưa thớt trên bầu trời.

Điếu thuốc ngậm nơi khóe môi, bỗng anh nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại thấy một bóng người bước ra từ trong bóng tối.

Hóa ra là Từ Chu Dã.

Hình như cậu vừa ra ngoài về, tóc vẫn còn ướt, gương mặt nở nụ cười sáng lạn như một chú chó lớn đáng yêu. Một tay giấu ra sau lưng, bước tới trước mặt Thẩm Mạn.

"Đứng đây hút thuốc à?" Từ Chu Dã hỏi: "Không nóng sao?"

"Cũng tạm." Thẩm Mạn đáp. Tâm tĩnh thì tự nhiên thấy mát, anh cũng không thấy nóng.

Từ Chu Dã lại hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế?"

Thẩm Mạn ngẫm nghĩ: "Tôi đang nghĩ cách để Yến Thảo và Tần Tang chia tay."

Vừa dứt lời cả hai cùng bật cười, Từ Chu Dã cười đến mức gập cả người, rồi bất ngờ giơ tay ra— trước mặt Thẩm Mạn xuất hiện một bó hoa cúc trắng nhỏ xinh đẹp, tinh khiết: "Cho anh."

"Trên đường về tiện tay mua thôi." Từ Chu Dã cười: "Chỉ mười tệ..."

Khi nói, ánh mắt cậu tĩnh lặng nhìn chăm chú vào Thẩm Mạn, trong đồng tử đầy ắp bóng dáng của anh. Nghiêm túc, thành kính, như một tín đồ đang khấn nguyện trước thần minh: "Thẩm Mạn, mong anh mãi mãi vui vẻ."

Thẩm Mạn nhận lấy bó hoa.

"Mãi mãi vui vẻ thì hơi khó." Anh cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa: "Nhưng hiện tại tôi thấy khá vui."

Khóe mắt Từ Chu Dã cong lên, nở nụ cười.

Hai người trò chuyện thêm một lúc rồi Từ Chu Dã trở về rửa mặt nghỉ ngơi. Thẩm Mạn cũng trở lại phòng, tìm một chai nhựa cắm bó cúc vào.

Đoá hoa đáng yêu đặt trong căn phòng gọn gàng đến mức gần như không có vật dụng cá nhân, thoạt nhìn có chút lạc lõng.

Nhưng Thẩm Mạn lại rất thích.....

Trận đấu giữa ACE và TKR vào thứ Bảy là trận đấu quan trọng nhất của cả vòng loại trực tiếp.

Ban tổ chức đã quảng bá rầm rộ từ mấy ngày trước, video tuyên truyền của Thẩm Mạn và Tần Nhất Tinh liên tục phát trong phòng live. Vé xem trực tiếp trận này bị phe vé chợ đen đẩy giá lên ngất ngưởng. Một ngày trước trận, Triệu Nhuy lén lút chạy tới cạnh Thẩm Mạn, nói: "Đội trưởng, anh có dư vé người nhà không, cho em một cái nhé."

Thẩm Mạn nghi hoặc: "Của cậu đâu?"

Triệu Nhuy cười ngây ngô: "Bán rồi."

Thẩm Mạn: "..." Đúng là thiên tài.

"Em nào biết sẽ có người nhà đến." Triệu Nhuy vội vàng cầu xin: "Đội trưởng, làm ơn mà."

Thẩm Mạn liếc cậu ta một cái rồi mở ngăn kéo lấy một tấm vé đưa cho cậu ta. Đây là vé người nhà mà mỗi tuyển thủ đều có, anh hầu như chẳng bao giờ dùng, cho Triệu Nhuy cũng chẳng sao. Có điều...

"Cậu lấy đâu ra người nhà vậy?" Thẩm Mạn hỏi.

Triệu Nhuy ấp úng không trả lời.

Thẩm Mạn: "... Triệu Nhuy, đừng để tôi thấy tên cậu trên hot search Weibo với tin tức yêu online bị lừa 800 ngàn đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!