Dự báo thời tiết nói rằng tối nay sẽ có mưa bão.
Chớp sáng xé toạc bầu trời đêm u tối, gió dữ gào thét, thổi làm cửa ra vào và cửa sổ va đập ầm ầm.
Cảnh tượng quả thật khiến người ta hoảng sợ, tay gối sau đầu nằm trên giường, vốn đã không ngủ được, nghe tiếng động này lại càng không thể chợp mắt.
Không biết cửa sổ phòng ai chưa đóng, gió thổi va đập bộp bộp liên hồi, nghe mà lòng càng thêm bực bội.
Nếu cứ để vậy, e rằng kính sổ cũng sẽ vỡ mất, Từ Chu Dã bò dậy đi ra ban công, thò đầu nhìn xem rốt cuộc là phòng ai chưa đóng cửa sổ.
Hóa ra là phòng của Thẩm Mạn.
Từ Chu Dã liếc nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chắc chắn Thẩm Mạn đã ngủ say.
Do dự một lát, cậu từ ban công vòng ra sân, rẽ gió mạnh tiến về phía phòng của anh.
Cửa sổ mong manh bị gió thổi đập vào khung kịch liệt, rèm cửa cũng bị cuốn tung lên giống như một cánh buồm căng gió.
Trong phòng tối om, không hề có động tĩnh. Qua bóng tối, Từ Chu Dã mơ hồ thấy Thẩm Mạn cuộn người nằm trên giường, cậu thử gọi tên anh nhưng không có ai đáp lại.
Mưa gió ầm ầm đến vậy, Thẩm Mạn vẫn không tỉnh dậy.
Trong đầu Từ Chu Dã chợt hiện lên vẻ mặt lúc một tiếng trước khi anh rời đi, u ám và mệt mỏi như một vì sao sắp tắt, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến lòng mình trở nên nặng trĩu.
Từ Chu Dã thử đóng cửa sổ giúp Thẩm Mạn nhưng rất nhanh đã nhận ra một vấn đề, cửa này chỉ có thể khóa chặt từ bên trong. Do dự trong chốc lát, cậu đưa tay giữ lấy khung cửa rồi thoăn thoắt trèo vào phòng.
Đột nhiên xông vào Từ Chu Dã cũng thấy chột dạ, cậu tự nhủ trong lòng mình không làm chuyện gì xấu, chỉ là giúp anh ấy đóng cửa sổ thôi.
Sau khi cẩn thận đóng chặt cửa, Từ Chu Dã định rời đi.
Nhưng khi đi ngang qua giường, lại nghe thấy một âm thanh kỳ lạ... một tiếng nức nở khe khẽ như thể chủ nhân âm thanh đang chịu đựng nỗi đau đớn vô cùng.
Âm thanh phát ra từ chiếc giường trong bóng tối.
Bước chân Từ Chu Dã khựng lại, ban đầu cậu tưởng Thẩm Mạn đã tỉnh, nhẹ nhàng gọi anh nhưng không có tiếng trả lời.
Thẩm Mạn vẫn chưa tỉnh mà hình như đang gặp ác mộng.
Cậu chần chừ rồi bước tới gần giường, ngoài cửa sổ lóe lên một tia chớp trắng sáng, ánh sáng chiếu rõ gương mặt của Thẩm Mạn.
Anh cuộn chặt người, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi đen run rẩy dữ dội, tựa như đang chìm sâu trong cơn ác mộng kinh hoàng.
Gương mặt vốn ngày thường lạnh nhạt xa cách, lúc này lại mang theo sự yếu đuối và hoảng sợ. Điều khiến Từ Chu Dã đau lòng nhất chính là những vệt nước ướt đẫm trên hàng mi ấy.
Thẩm Mạn đang khóc.
Cả trái tim Từ Chu Dã như bị một bàn tay bóp chặt.
"Ngoại..." Âm thanh mơ hồ nghẹn ngào bật ra, chỉ một tiếng gọi thôi đã hoàn toàn phá vỡ nguyên tắc của cậu—— Từ Chu Dã thật sự không thể bỏ mặc Thẩm Mạn như vậy.
Từ Chu Dã cẩn thận giơ tay đặt l*n đ*nh đầu anh, học theo cách mẹ từng dỗ mình khi gặp ác mộng, dịu dàng v**t v* an ủi, miệng khe khẽ thì thầm đừng sợ, đừng sợ.
Dường như có tác dụng thật, hàng lông mày đang cau chặt của Thẩm Mạn dần thả lỏng, cơ thể cũng không còn căng cứng như trước.
Là mơ thấy bà ngoại sao, Từ Chu Dã nghĩ hẳn là một giấc mơ bi thương đến tột cùng mới khiến người nhìn như đao thương bất nhập ấy lộ ra vẻ yếu đuối, bất lực thế này.
Hơi thở của Thẩm Mạn dần trở nên vững vàng, cơn ác mộng cũng tan biến.
Từ Chu Dã cẩn thận thu tay lại, rón rén bước ra cửa, xoay nắm cửa rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!