Chương 20: (Vô Đề)

Mặc dù trong đội ai cũng biết chuyện Thẩm Mạn bắt nạt là bịa đặt nhưng vì mấy lần leo hot search, chẳng bao lâu sau bên phía game vẫn cử người tới tìm hiểu tình hình.

Người của ban quản lý tìm đến Dương Sơn Hạ, hỏi riêng hắn ta về việc có thật sự Thẩm Mạn bắt nạt hắn ta hay không.

Lúc này, nếu hắn ta bôi nhọ Thẩm Mạn thì Thẩm Mạn có một trăm cái miệng cũng không cãi nổi. Thế nhưng, khi thực sự đối diện câu hỏi, Dương Sơn Hạ lại phát hiện bản thân không hề ghét Thẩm Mạn như trong tưởng tượng, dù không muốn thừa nhận nhưng hắn ta còn hơi lo lắng cho anh, trong lòng thầm nghĩ ẽ nào Thẩm Mạn thật sự đã đánh Từ Chu Dã một trận.

Người của ban quản lý sợ hắn ta không dám nói thật nên liên tục xác nhận nhiều lần, có điều Dương Sơn Hạ luôn kiên định phủ nhận.

"Tôi chưa bao giờ nói Thẩm Mạn bắt nạt tôi." Dương Sơn Hạ nói: "Tôi chỉ từng nói tính cậu ta không tốt thôi, mà tính khí không tốt thì đâu có nghĩa là bắt nạt người khác."

Thấy thái độ hắn ta kiên quyết họ mới thôi.

Người tiếp theo bị điều tra là Từ Chu Dã.

Là đối tượng tin đồn bị bắt nạt cậu càng tỏ ra vô tội khi bị hỏi đến: "Thẩm Mạn chưa từng động đến một ngón tay của tôi."

Ban quản lý lập tức đưa ra bức ảnh cậu ngồi cạnh Thẩm Mạn, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Từ Chu Dã nhìn ảnh, lại nhe răng cười: "Anh đã ăn sáng chưa? Hôm qua tôi có mua bánh đậu, để tôi mang cho anh một cái nếm thử nhé."

Người của ban quản lý: "Hả?"

Hai mươi phút sau, hiểu lầm được xóa bỏ. Nhân viên ban quản lý lau nước mắt đi ra cùng Từ Chu Dã.

Đúng lúc ấy Thẩm Mạn đi ngang, chưa rõ chuyện gì, tiện miệng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Từ Chu Dã nhìn theo bóng dáng nhân viên vừa rời đi, nghiêm túc nói: "Em vừa giúp anh giải oan."

Thẩm Mạn hiểu ra: "Bên đó đến điều tra à?"

Từ Chu Dã đáp: "Đúng vậy, lần này chắc không ai nói anh nữa đâu."

Thẩm Mạn cười nhạt: "Cái đó chưa chắc. Dù có chính thức lên tiếng đính chính, cũng sẽ có người bịa đặt ban quản lý cố tình bao che cho tôi. Mấy lời này tôi nghe quen rồi, thấy nhiều rồi nên mới có thể giữ được bình tĩnh như bây giờ."

"Anh định ra ngoài à?" Từ Chu Dã thấy anh đeo một cái túi.

"Ừ, có chút việc." Thẩm Mạn nói.

"Bên ngoài nắng to, hay là mang theo ô đi?" Từ Chu Dã hỏi.

"Không." Thẩm Mạn: "Lười cầm."

Đã gần nửa tháng không mưa, trời oi bức dữ dội. Vừa mở cửa, luồng khí nóng hầm hập xộc tới, độ ẩm cao kết hợp với cái nóng như thể một tấm khăn ướt phủ trên mặt khiến hít thở cũng trở nên nặng nề.

Thẩm Mạn bước ra, giẫm lên mặt đất nóng rát vì bị nắng thiêu.

Buổi sáng ngày làm việc, trong nghĩa trang gần như không có người.

Hai bên đường, hàng thông đã hơn mười năm tuổi xanh um tươi tốt, che bớt phần lớn ánh mặt trời, tạo thêm chút mát mẻ.

Trong lòng ôm một bó hoa tươi, Thẩm Mạn bước xuống bậc thang, dừng lại trước một ngôi mộ.

Mộ phần được chăm sóc sạch sẽ, trên bia là ảnh một cụ bà gương mặt hiền từ. Thẩm Mạn cúi người, nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống trước bia, nhỏ giọng gọi: "Bà ngoại."

Tám năm trước, chính ngày này bà ngoại nuôi nấng anh trưởng thành đã qua đời, từ đó ngày này trở thành giỗ bà.

Anh lấy nước và khăn ra, tỉ mỉ lau sạch lớp bụi trên bia mộ, vừa lau vừa kể những chuyện vặt gần đây trong cuộc sống, nói rằng mình sống rất tốt bảo bà đừng lo lắng.

"Có hơi nhớ bà." Anh nói: "Nếu bà cũng nhớ con thì đến trong mơ thăm con nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!