Khói thuốc còn lảng vảng trong phòng thì Từ Chu Dã vừa lúc bước từ ngoài vào. Cậu ôm nửa quả dưa hấu to nặng vì dùng sức nên gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, lộ rõ những đường cơ bắp rắn chắc đẹp mắt. Thẩm Mạn nhìn thấy cảnh này, vô thức siết nhẹ cánh tay mình, anh vốn chẳng mấy khi vận động, ăn uống lại kén chọn, tuy không gầy yếu nhưng so ra dường như vẫn thiếu thiếu gì đó...
Anh nhớ hình như ngày nào Từ Chu Dã cũng chạy bộ buổi sáng, đến hơn sáu giờ chiều sau khi kết thúc huấn luyện còn đi phòng gym, bình thường Thẩm Mạn không để tâm, hôm nay lại chợt nghĩ đến.
Hay là... Đi tập gym cùng Từ Chu Dã? Thẩm Mạn cau mày nghĩ.
Từ Chu Dã không hiểu Thẩm Mạn bị sao, cậu chỉ mới ôm quả dưa bước vào thôi đã thấy đội trưởng nhà mình dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy biến hóa khó lường khiến người ta chẳng đoán nổi.
Từ Chu Dã quyết định chủ động tấn công. Cậu ôm dưa hấu đến trước mặt Thẩm Mạn, hỏi: "Anh Mạn, ăn không?"
Thẩm Mạn: "... Ăn."
Từ Chu Dã: "Được rồi~"
Thế là cậu lấy hai cái thìa, hai người chụm đầu ngồi ăn dưa.
Triệu Nhuy vừa vào phòng liền thấy cảnh tượng hòa hợp hết sức, Thẩm Mạn và Từ Chu Dã ôm chung một quả dưa to ăn lấy ăn để. Cậu thấy lạ: "Thẩm Mạn, anh ăn dưa hấu à? Chẳng phải anh bị dị ứng với dưa hấu sao?"
Thìa của Từ Chu Dã lập tức khựng lại: "Hả?"
Thẩm Mạn bình thản nói: "Không sao, phản ứng không nghiêm trọng."
Thực ra anh bị dị ứng với rất nhiều thứ nào là xoài, dứa, kiwi... dưa hấu cũng có chút nhưng không nặng, cùng lắm là ăn vào thì đau bụng đi ngoài.
Từ Chu Dã nghe vậy liền ngừng ăn, lập tức bưng quả dưa đi mất, bỏ lại Thẩm Mạn cầm thìa ngẩn người tại chỗ: "..."
Triệu Nhuy tặc lưỡi: "Dị ứng mà cũng chịu ăn, đãi ngộ này ghê thật?"
Thẩm Mạn mỉm cười: "Đãi ngộ có thể cướp việc của cậu đấy."
Triệu Nhuy: "?" Đội trưởng, em khuyên anh đừng vì ngượng quá hóa giận!
Vì vụ lùm xùm bánh đậu dính mấy hôm trước, Thẩm Mạn vẫn chưa mở lại livestream.
Hôm nay thấy không khí tạm ổn, tối sau khi huấn luyện xong, hơn tám giờ, anh liền mở phòng phát sóng. Vắng mặt vài ngày fan đều rất nhớ, chỉ là cách họ nhớ lại chẳng dễ chịu chút nào.
[cuối cùng Slow cũng ngoi lên, mấy hôm không stream, còn tưởng đánh xong Fest thì bị bắt giam rồi chứ.]
[Nhớ SW quá, nhớ gương mặt xinh đẹp của SW quá, nhớ cả cú đấm cứng rắn của anh í nữa.]
[Các người thật ghê tởm, không nghĩ Fest bị đánh thì đau lòng đến mức nào à? Tui thì không đau lòng, đánh tui đi!]
[Đừng để tam quan chạy theo ngũ quan nữa được không, nếu tui là Fest, nhất định sẽ đứng ra tố cáo hành vi xấu xa của Slow]
[Không dám tố cáo đâu, sợ tố cáo rồi thì SW không đánh nữa]
Thật sự xấu xa đến cực điểm nhưng Thẩm Mạn đã quen, chỉ lẳng lặng gọi một ly cà phê, ngậm ống hút rồi bắt đầu vào game.
Hôm nay vận may không tệ, không gặp mấy tay hỗ trợ kỳ quặc, ván đấu cũng coi như suôn sẻ. Thẩm Mạn còn đang nghĩ hay là stream thêm một lúc để bù thời lượng mấy ngày qua. Vừa ngẩng đầu liếc qua, thì phát hiện bình luận trên màn hình cực kỳ lạ.
[SW, Rubber tố cáo đích danh anh bắt nạt cậu ấy]
[Cậu ta nói anh chính là kẻ bắt nạt trong ACE]
[Cậu ta nói hồi ở ACE ngày nào anh cũng đánh cậu ta ba trận, thêm khuya nữa là bốn]
Rubber? Cái ID này lập tức khơi dậy ký ức trong Thẩm Mạn. Đây chính là id của Dương Sơn Hạ cũng là mid cũ của ACE, sau khi Tần Nhất Tinh rời đi thì kéo hắn ta theo. Khi đó ID của hắn ta chưa phải cái này, sang TKR mới đổi tên thành Rubber.
Tin đồn Thẩm Mạn thích bắt nạt người hình như cũng là từ miệng hắn ta truyền ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!