Chương 17: (Vô Đề)

Chiều Chủ Nhật, trận đấu của đội đang đứng gần cuối bảng xếp hạng tích điểm diễn ra. Không ngoài dự đoán, trận của ACE kết thúc đúng tám giờ tối.

Vẫn là tỷ số 2-0, họ giữ vững vị trí số một trên bảng xếp hạng.

Trong khi tiếng hò reo ngoài sân vang dội, Từ Chu Dã lại nhận ra Thẩm Mạn có vẻ hơi lơ đãng. Ngay cả sau khi trận đấu kết thúc, bàn phím ngoại vi mà anh tự mang theo cũng quên không tháo xuống, cuối cùng vẫn là Từ Chu Dã nhìn thấy rồi tiện tay giúp anh lấy xuống.

Trận xong, cả đội chuẩn bị lên xe buýt về, Thẩm Mạn nhìn đồng hồ: "Các cậu về trước đi, tôi có chút việc."

Người quản lý nghi ngờ liếc anh: "Việc gì đấy, cậu cũng yêu đương rồi à?"

Thẩm Mạn lười giải thích: "Đúng, tôi cũng yêu đương rồi."

Câu này vừa nói ra, động tác trong phòng nghỉ lập tức khựng lại. Từ Chu Dã người đang cầm bàn phím cười tủm tỉm, nghe vậy cũng bất giác ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Mạn, ý cười trong mắt phút chốc biến mất, thay bằng vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.

Quản lý: "Thật hay giả thế?"

Thẩm Mạn lại chẳng hề nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí xung quanh, cúi đầu nghịch điện thoại: "Sao mọi người đều có thể yêu mà em thì không?"

Quản lý nói: "Cậu cả ngày chẳng ra ngoài bao giờ, lẽ nào yêu qua mạng?"

Trong đội, Thẩm Mạn là người ghét ra ngoài nhất, nhưng có lẽ đối với anh việc không thích ra ngoài lại chẳng phải chuyện xấu...

Thẩm Mạn đáp: "Trong hợp đồng đâu có nói không được yêu chứ?"

Quản lý nói: "Chẳng phải anh lo cậu còn trẻ dễ bị lừa thôi sao."

Thẩm Mạn đáp: "Thay vì lo em bị lừa, anh không lo cho Triệu Nhuy nhiều hơn đi."

Triệu Nhuy vô duyên vô cớ bị lôi vào liền mạnh miệng phản bác, lẩm bẩm không phục: "Ai mà hồi trẻ chẳng từng yêu phải vài người cặn bã! Với lại đó là tình yêu của em, còn anh ngay cả mối tình đầu cũng chưa có mà lại dám chê em..."

Thẩm Mạn lười chẳng buồn để ý đến cậu ta.

"Vậy bọn anh đi trước." Quản lý nói.

Thẩm Mạn phẩy tay ra hiệu.

Cả đội rời đi, chỉ còn lại mình Thẩm Mạn.

Anh day day khóe mắt, tự chuẩn bị tâm lý rồi mới mở điện thoại ra. Trên màn hình hiện rõ ba bốn cuộc gọi nhỡ. Anh gọi lại: "Trận vừa xong, gặp ở quán cà phê ngay bên cạnh nhé. Ừ, đúng, ở đó."

...

Bên ngoài sân thi đấu, mấy người vốn dĩ nên về lại căn cứ lại co cụm trong một góc tối.

"Chúng ta làm thế này có phải không hay lắm không?" Gã to con nhất, Hứa Tiểu Trùng thì thào.

"Vậy thì cậu về đi." Triệu Nhuy đáp.

"Không được, tôi tò mò quá." Hứa Tiểu Trùng nói: "Không biết là cô em gái như thế nào mà có thể hạ gục được đội trưởng của chúng ta? Là chị gái xinh đẹp hay cô nhóc dễ thương nhỉ?"

Lưu Thế Thế chen vào: "Nếu đoán được thì chúng ta đâu phải chui rúc ở đây chờ."

Bọn họ nấp trong góc ngay lối vào không chịu về, chỉ muốn nhìn thử bạn gái trong lời Thẩm Mạn rốt cuộc trông thế nào. Triệu Nhuy liếc sang Từ Chu Dã, phát hiện thằng nhóc này chẳng còn cái nụ cười rạng rỡ thường ngày mà mặt không chút biểu cảm. Ngũ quan của cậu ta vốn góc cạnh, lúc không cười thì trông lại lạnh lùng xa cách khiến Triệu Nhuy thấy vô cùng lạ lẫm.

"Từ Chu Dã, sao cậu lại làm cái mặt đó thế?" Triệu Nhuy nhỏ giọng hỏi.

"Mặt em làm sao?" Dường như Từ Chu Dã còn chưa nhận ra mình biểu lộ không đúng.

"Nhìn khá đáng sợ đấy." Triệu Nhuy nói: "Cậu không vui à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!