Chương 16: (Vô Đề)

Tối hôm đó, khi Từ Chu Dã trở về, cậu mang cho Thẩm Mạn một túi lớn đồ ăn khuya.

Cậu gõ cửa phòng Thẩm Mạn, trông chẳng khác nào một chú chó con vừa đi kiếm ăn về, cái đuôi vui sướng vẫy tít phía sau.

Thẩm Mạn mở cửa ra liền thấy một chú cún con hạnh phúc đang đứng trước mặt mình.

"Đội trưởng, em mang đồ ăn khuya cho anh nè." Từ Chu Dã cười tươi, hàm răng trắng đều lộ ra dưới ánh đèn.

"Cảm ơn." Thẩm Mạn nhận lấy nói lời cảm ơn.

Do dự một thoáng, Thẩm Mạn lên tiếng: "Đúng rồi..."

Từ Chu Dã: "?"

Thẩm Mạn lại nuốt lời: "Thôi, không có gì." Ban nãy vốn định dặn Từ Chu Dã hôm nay đừng vào Weibo nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy nếu nói ra thì càng dễ khiến người ta tò mò đi xem.

Không ngờ, Từ Chu Dã vốn định đi, lại quay đầu hỏi: "Đội trưởng, anh có xem Weibo chưa?"

Thẩm Mạn: "..." Quả thật đúng kiểu cái hay không nói, nói cái dở.

Từ Chu Dã dè dặt hỏi: "Đội trưởng có phải không vui không?"

Thẩm Mạn: "Cũng không hẳn." Cậu dừng một chút, rồi bổ sung: "Những lời trên mạng, em đừng để trong lòng." Anh sợ Từ Chu Dã hiểu lầm.

Từ Chu Dã lại nghiêm túc đáp: "Không sao đâu, em chỉ để tâm lời của đội trưởng thôi!"

Giọng điệu và ánh mắt cậu thành thật đến mức khiến Thẩm Mạn bỗng thấy không được tự nhiên.

"Ngủ ngon nhé." Từ Chu Dã nói lời tạm biệt.

Thẩm Mạn gật đầu.

Mùa hè ở thành phố C, nóng đến mức khiến người ta phát sợ.

Thời tiết gần bốn mươi độ khiến người ta chỉ muốn ở lì trong phòng điều hòa, chẳng muốn đi đâu.

Trời càng nóng, cái dạ dày vốn không tốt của Thẩm Mạn lại càng ăn uống kém hơn. Thêm vào đó, cơn ho của anh vẫn chưa khỏi hẳn bị huấn luyện viên dặn không được ăn cay, nên mỗi ngày đều cảm thấy ăn gì cũng chẳng ngon miệng.

Đồ ăn khuya Từ Chu Dã mang về là mấy món hải sản nhỏ, vị không nặng, lại mát và tươi, chẳng biết cậu tìm được từ quán nào.

Thẩm Mạn ăn rất ngon miệng, trong lòng lại thêm phần cảm kích cậu nhóc này. Con người Từ Chu Dã thật ra rất tốt, chơi game thì nghiêm túc, đối nhân xử thế cũng chu đáo nhưng chưa từng vượt quá giới hạn.

Thẩm Mạn nghĩ Từ Chu Dã sẽ là một người bạn rất tốt.

Sáu giờ sáng, mặt trời đã nhô lên khỏi đường chân trời, ánh nắng xuyên qua rèm cửa chưa khép kín, hắt xuống sàn nhà.

Thẩm Mạn kéo chăn trùm kín đầu, trở mình thêm một vòng, lại ngủ nướng thêm mười lăm phút mới miễn cưỡng tắt đi cái đồng hồ báo thức inh ỏi.

Sau khi rửa mặt qua loa, anh đi xuống phòng ăn.

Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn, nào là bánh bao, sủi cảo, màn thầu đủ cả. Thẩm Mạn không có khẩu vị, chỉ lấy một bát cháo nhẩn nha uống.

Triệu Nhuy với cái đầu bù xù bước vào, vừa ngáp vừa nói: "Nè anh, Từ Chu Dã lại ra ngoài rồi à?"

Thẩm Mạn: "Hả?"

Triệu Nhuy nói: "Em vừa thấy cậu ta đi ra từ cửa chính..."

Thẩm Mạn đáp: "Không rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!