Bên trong căn mật thất nằm sâu bên trong Vĩnh Hòa cung.
Căn phòng này là Khả Vi lúc trước đã cho người dựa theo thiết kế của nàng chỉnh sửa lại tới tỉ mỉ kĩ lưỡng. Nơi này bốn bức tường đều có hiệu quả cách âm, các cửa thông gió nhỏ không thông ra bên ngoài mà là thông tới các phòng khác, nên không sợ có người ngoài nghe đưa ợc thứ gì.
Trong căn phòng nhỏ hôn ám với ánh nến lập lòe, màn trướng đỏ lung lay, có hai người ở trên nệm dính lấy nhau, một chút cũng không để ý tới xung quanh.
Dạ Quân ở trên người Khả Vi giống như đã hoàn toàn lạc lối, chỉ biết theo đuổi cơn khoái cảm đang tra tấn từng tế bào trên cơ thể y. Dạ Quân ôm lấy Khả Vi, eo ở trên người nàng không ngừng di động, tạo ra những âm thanh khiến người ta mặt đỏ tai hồng. Từ nơi đó, những giọt nước chầm chậm chảy xuống, dính lên đùi Khả Vi, khiến cho một vùng da trắng bóc hiện tại bóng loáng, lại có chút dính dớp.
- Chủ nhân... Chủ nhân...
Trong lúc mơ hồ, Dạ Quân chỉ có thể không ngừng gọi nàng, không ngừng cầu nàng cho y thư giải. Từ lúc bắt đầu tới hiện tại đã qua hơn hai khắc. Tính khí của Dạ Quân luôn luôn bị nhồi đầy, không thể thực sự bắn ra khiến cho y lúc này liên tục bị giằng xé giữa ranh giới của khoái cảm và thống khổ.
Eo Dạ Quân chuyển động chậm dần, y nghiêng người, gục đầu vào vai Khả Vi, khẽ nỉ non.
- Chủ nhân... Ta đau...
- Đau lắm sao?
- Giọng Khả Vi trầm thấp, mang theo hơi ấm nóng bỏng phả lên vành tai nhạy cảm của Dạ Quân.
Thân thể Dạ Quân run lên, tính khí lại tưởng muốn phun, thế nhưng lại bị nghẹn lại. Y khó chịu vặn vẹo eo, hướng Khả Vi cầu xin.
- Cầu nàng... Có được không?
- Y mang theo tâm tư lấy lòng, khẽ hôn lên cần cổ nàng.
Khả Vi cười cười, đem tay đưa tới nơi đã nghẹn tới đỏ bừng của Dạ Quân, cầm lấy cái móc nhỏ, sau đó từ từ đem thứ kia kéo ra. Dạ Quân mở lớn mắt, hai chân căng chặt.
- Ah... ah... Chủ nhân... chủ nhân...
Nghe Dạ Quân từng tiếng từng tiếng gọi nàng, Khả Vi trong lồng ngực đều là ấm áp. Nàng dùng tay còn lại nâng cằm Dạ Quân lên, chuẩn xác bắt lấy bờ môi y. Dạ Quân bị hôn đầu óc liền lập tức mơ hồ, cái gì cũng không để ý. Y chuyên tâm đáp lại Khả Vi, để nàng đạt được hài lòng. Khoảnh khắc thứ kia trượt ra khỏi thân thể y, Khả Vi bất ngờ đẩy hông lên, đem điểm nhạy cảm của Dạ Quân một lần đè nát.
Dạ Quân hai mắt mở lớn, thân thể giật lên từng hồi. Chất lỏng bị kìm nén đã lâu hiện tại theo kích thích mãnh liệt phun ra, khiến cho bụng Khả Vi ướt một mảng lớn, chăn đệm cũng chuyển sang màu tối.
Cơn cao trào qua đi, cả người Dạ Quân nhũn ra, đổ lên người Khả Vi. Nàng vững vàng bắt được y, sau đó đem thứ còn đang chôn sâu bên trong kéo ra.
Nhìn Khả Vi đem dụng cụ kia ném vào chậu nước ấm, Dạ Quân gương mặt đỏ hồng, chôn vào trong gối đầu.
Khả Vi với khăn treo ở giá bên cạnh, đầu tiên là lau qua người mình, sau đó giúp Dạ Quân xử lý phía sau. Suốt cả quá trình, Dạ Quân vẫn như cũ không ngẩng lên. Dù đã làm qua chuyện này bao nhiêu lần, y vẫn nghĩ bản thân sẽ chẳng thể nào quen được.
- Có nơi nào khó chịu không?
- Khả Vi nằm xuống bên cạnh Dạ Quân, đùa nghịch một lọn tóc của y.
Dạ Quân hơi nâng đầu lên, nhìn nàng đã mặc một lớp nội y mỏng, khẽ lắc đầu.
- Không có.
- Hôm nay làm quá kịch liệt. Một tháng nữa không thể lại làm.
- Nàng trầm ngâm nói.
- Ta hiểu được.
Dạ Quân gật đầu, hơi dịch người về phía Khả Vi. Khả Vi nhìn động tác của y, chính mình cũng xịch vào một chút. Dạ Quân xoay người sang, vòng tay ôm lấy nàng.
- Nàng... có thoải mái hay không?
Dạ Quân có chút không vui hỏi. Mỗi một lần đều là một mình y, Dạ Quân cũng không phải quá vui mừng. Hiện tại, tuy bọn họ coi như đã "làm", thế nhưng Khả Vi cũng chỉ là dùng dụng cụ. Y chưa bao giờ thấy nàng... giống như những phi tần kia... giống như... y...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!