Chương 8: (Vô Đề)

Trên đường nam hạ, xe thuyền vất vả, đường sá gập ghềnh.

Ta và Bích Đào giả làm tỷ muội đi nương nhờ thân thích, cố gắng tránh xa quan đạo và thành trấn phồn hoa, chỉ chọn đường nhỏ giữa thôn quê mà đi.

Gió sương dãi nắng là chuyện thường ngày.

Thế nhưng, so với bốn bức tường cao lạnh lẽo nơi cung cấm kiếp trước, thì cảm giác tự do trên đoạn đường này ngược lại khiến ta cảm thấy vô cùng thư thái, nhẹ nhõm.

Khi thuyền vượt qua sông đào, khí ẩm đặc trưng của vùng Giang Nam cũng bắt đầu thấm đẫm trong không khí, có chút dính nhớp.

Tường trắng, mái ngói đen và cả những cây cầu uốn cong cùng dòng nước lượn lờ chảy qua…

Bên tai là tiếng chèo khua "kẽo kẹt", lẫn trong âm điệu mềm mại, dịu dàng của giọng Ngô vùng sông nước.

So với khí lạnh cương mãnh của phương Bắc, nơi này quả thật là hai thế giới khác biệt.

Khi đến được nhà ngoại ở phủ Lâm An, đã là tiết cuối xuân.

Cữu cữu của ta

- Lâm Trọng Cảnh, gần năm mươi tuổi, tính tình hiền hậu, y thuật tinh thông.

Ông nhìn ta phong trần mệt mỏi, không hề gặng hỏi gì chuyện ở kinh thành.

Chỉ là ánh mắt tối đi vài phần, cuối cùng thở dài thật sâu:

"Đến rồi là tốt... Ninh nhi, từ nay về sau đây chính là nhà con."

Cửu mẫu là Vương thị, cũng là người hiền lương, nắm tay ta hỏi han đủ điều, bàn tay bà ấm áp khiến người ta yên lòng.

"Cửu phụ, con muốn học y."

Ông hơi sững người, chăm chú nhìn ta một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở miệng:

"Ninh nhi, học y là chuyện... khô khan, cực khổ, không phải việc một sớm một chiều. Con thật sự quyết tâm sao?"

"Con đã nghĩ kỹ rồi, cửu phụ." Ta đối diện ánh mắt ông, giọng chắc nịch.

"Ninh nhi không cầu nổi danh thiên hạ, hành y cứu đời. Chỉ mong học được một nghề, hiểu được dược tính, biết cách trị bệnh. Có thể tự chăm sóc bản thân, bảo vệ mình. Với người khác, nếu gặp bệnh tật, ít nhất cũng có thể dốc một phần sức, giảm nỗi khổ bất lực không thuốc chữa."

Những lời này, đều từ tâm khảm mà ra.

Kiếp trước ta đã tận mắt chứng kiến đứa con của mình nhắm mắt lìa đời…

Nỗi đau xé tim gan đó, chính là thứ đã đẩy ta đứng ở đây hôm nay.

Cửu phụ nhìn ta thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

"Được. Khó có được đứa trẻ có lòng như vậy. Vậy từ mai, theo ta nhận biết dược liệu, học thuộc Thang đầu ca quyết."

Bắt tay vào học mới biết bốn chữ "khô khan cực khổ" có sức nặng đến nhường nào.

Chưa sáng đã phải dậy sớm, theo cửu phụ ra vườn thuốc.

Sương mai nặng hạt, vạt váy dưới rất nhanh đã ướt sũng, dính sát vào chân.

Ngồi xổm nhổ cỏ, xới đất, bùn đen len tận kẽ móng tay, rửa cũng chẳng sạch.

Mặt trời vừa lên cao, ánh nắng như thiêu như đốt, làn da cũng bỏng rát khô căng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!