Chương 7: (Vô Đề)

Đồng tử ta co rút, cảm giác cái chết trong khoảnh khắc bao trùm cả người.

Bích Đào hét lên một tiếng tuyệt vọng.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc thì —

"Vút!"

Một tiếng rít sắc bén xé toạc không khí!

Ngay sau đó là âm thanh "phụp!" trầm đục!

Cánh tay đang giơ cao đao thép của tên mặt sẹo chợt khựng lại.

Một mũi tên nỏ nhỏ màu đen xuyên qua cổ tay hắn!

Thanh đao rơi xuống mặt đất đầy bùn lầy.

"Kẻ nào?!"

Hắn nhăn mặt vì đau, nhìn chằm chằm về hướng tên bay tới.

Bên rìa khu rừng tối đen, xuất hiện một bóng người cao gầy thẳng tắp.

Người ấy mặc một bộ áo vải chàm đã bạc màu, trên vai khoác một chiếc hòm thuốc cũ kỹ.

Thân hình mảnh khảnh, khí chất ôn hòa, thoạt nhìn chẳng khác gì một lang y giang hồ.

Thế nhưng, trong tay y lại đang cầm một chiếc nỏ liên châu tinh xảo.

Mũi tên cứu mạng khi nãy chính là từ tay y b*n r*.

Ánh trăng bạc chiếu lên khuôn mặt nghiêng tuấn tú của hắn, sống mũi thẳng, môi mỏng mím chặt.

Thế nhưng ánh mắt lại sắc như ưng, khóa chặt đám sơn tặc trong tầm nhìn.

Cả người toát lên một loại sát khí lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược vẻ ngoài thư sinh.

"Giữa ban ngày... Ồ không, là đêm khuya thanh vắng mà lại bắt bớ dân nữ, chư vị hảo hán à, cái "việc làm ăn" này hình như... chẳng vẻ vang gì đâu nhỉ?"

Giọng nói vang lên, trong trẻo mà ấm áp, lại lộ ra vài phần giễu cợt.

Tên mặt sẹo vừa kinh ngạc vừa tức giận, cổ tay đau đến méo mặt, nhưng thấy đối phương chỉ có một mình lại càng hung hăng hơn.

"Tên thư sinh nghèo rớt từ đâu đến! Dám xía vào chuyện của ông đây? Tìm chết hả? Huynh đệ, giết hắn cho ta!"

Vài tên lâu la phía sau cũng phản ứng lại, đồng loạt rút đao xông về phía thiếu niên áo chàm.

Người nọ vẫn bình thản như cũ, thân hình lướt đi như gió, bước chân linh hoạt như múa, nỏ trong tay lại một lần nữa giương lên.

"Vút! Vút! Vút!"

Ba mũi tên tiếp theo liên tiếp bay ra như sấm chớp, nhanh đến mức gần như không kịp nhìn thấy.

Ba tên xông lên đầu tiên liền ngã vật xuống đất, đau đớn r*n r*, mất hoàn toàn chiến lực.

Những tên còn lại lập tức khựng lại, ánh mắt hiện rõ kinh sợ trước thần xạ vô song kia.

Thiếu niên nắm lấy thời cơ, không lui mà tiến!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!