Kế hoạch rời khỏi kinh thành, dưới sự hỗ trợ và âm thầm sắp xếp của phụ thân, đã lặng lẽ tiến hành.
Thế nhưng, Tiêu Hành dường như đã hoàn toàn mất đi lý trí.
Xung quanh Thẩm phủ, chỉ sau một đêm liền xuất hiện rất nhiều bóng người khả nghi.
Đó là ám vệ hắn phái tới để giám sát.
Phu thê mười năm, chúng ta rất hiểu nhau.
Bất cứ cỗ xe ngựa nào muốn rời khỏi Thẩm phủ, đều sẽ bị người của hắn kiểm tra nghiêm ngặt, tìm đủ cách ngăn trở.
Hiện tại, hắn đã trở thành người được Hoàng thượng sủng ái nhất trên triều.
Tại triều đình, hắn mượn một lý do không lớn không nhỏ, công khai phản bác phụ thân, thái độ cứng rắn khiến văn võ bá quan đều phải ngoái nhìn.
Ý đồ của hắn rõ rành rành
- hắn tuyệt đối không cho phép ta rời khỏi tầm mắt mình!
"Tiểu thư, cửa sau cũng bị chặn kín rồi!"
Bích Đào một lần nữa quay về báo tin, sắc mặt trắng bệch, giọng đã lẫn tiếng nghẹn ngào:
"Bọn họ mặt mày hung dữ, nói phụng mệnh của Ngũ điện hạ, nếu không có thủ dụ của ngài ấy, bất kỳ ai trong phủ cũng không được tự ý rời đi! Chuyện này... chẳng lẽ ngài ấy muốn nhốt tiểu thư lại trong phủ sao?"
Giam lỏng?
Ta đứng bên cửa sổ, nhìn lên một mảnh bầu trời nhỏ hẹp bị tường cao vây kín, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Tiêu Hành, ngươi cho rằng làm vậy là có thể giam giữ được ta sao?
Kiếp trước vì giúp ngươi đoạt đích, ta dốc hết tâm huyết, đã sớm nắm rõ từng lối đi bí mật trong ngoài kinh thành, thậm chí cả Ngự Hoa Viên trong cung.
Dù ngươi có phái thêm bao nhiêu người, cũng không thể bịt kín hết mọi lối thoát!
"Bích Đào," ta xoay người, ánh mắt bình tĩnh như nước:
"Chuẩn bị cho ta hai bộ y phục vải thô đơn giản nhất, thêm ít lương khô và nước sạch. Nhớ kỹ, phải là loại không ai chú ý nhất."
Bích Đào sững sờ:
"Tiểu thư...?"
"Đêm nay," Ta hạ giọng, "Chúng ta đi bằng "đạo Chuột"."
Đêm xuống sâu thẳm, vạn vật tĩnh lặng.
Góc đông bắc Thẩm phủ, có một tiểu viện đổ nát dùng để chứa tạp vật.
Nơi đây kề cận một đường cống ngầm lâu năm bị bỏ hoang, dơ bẩn và hôi thối, thường được gọi là "đạo Chuột".
Kiếp trước, Thẩm gia từng dùng lối này bí mật truyền tin cho ta, để ta chuyển đến tai Tiêu Hành.
Ta cùng Bích Đào thay áo vải thô, trên mặt bôi tro bếp, tóc vấn gọn trong khăn vải, mang theo túi hành trang đơn giản, nhìn chẳng khác gì hai a hoàn gánh nước quét sân.
Vén những dây leo um tùm, mùi hôi thối nồng nặc ập đến.
Lối đi hẹp tới mức chỉ đủ một người cúi người lách qua, dưới chân là bùn nhão và thứ gì đó nhớp nhúa không rõ tên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!