Chương 10: (Vô Đề)

Vị Quân Diệt Tình

- Chương 10 : Chương 10Trang chủ/Vị Quân Diệt Tình/Chương 10 : Chương 10   

Tô Ngọc đang thu dọn hòm thuốc, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn ta, môi khẽ cong, nụ cười nhàn nhạt như gió xuân.

"Chỉ là việc thuận tay, Thẩm cô nương không cần khách khí. Trái lại, hành động hôm nay của cô nương quả thật khiến người ta tâm phục khẩu phục."

Hắn dừng một chút, ánh mắt đảo qua chiếc hòm thuốc vương bùn đất bên cạnh ta, trong mắt hiện lên một tia hiểu rõ.

"Xem ra, Thẩm cô nương đã được như ý nguyện rồi?"

Hắn là chỉ việc ta học y.

"May nhờ cửu phụ không chê, chỉ học được một chút mà thôi."

Ta có phần thẹn thùng đáp.

Tô Ngọc mỉm cười, không nói gì thêm.

Hắn để lại mấy gói thuốc tán hoạt huyết tiêu ứ, dặn dò tỉ mỉ việc thay thuốc và tĩnh dưỡng. 

Rồi từ chối lời giữ chân ân cần của cả nhà lão trượng, vác hòm thuốc rời đi.

Khi hắn xoay người bước đi, vẫn là dáng vẻ quen thuộc thuở nào: Áo vải xanh, giày vải thô, thần sắc thanh đạm như mây trôi nước chảy.

Hắn đi, là để tìm đến người bệnh tiếp theo đang chờ được chữa trị, lòng không vướng bận.

Ta đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng ấy khuất dần nơi con đường nhỏ giữa rừng trúc.

Miếng cao dán hắn để lại vẫn còn phảng phất hơi mát, vết thương trên lưng cũng đã được băng bó cẩn thận.

Thế nhưng trong lòng lại bị cuộc tương ngộ đột ngột hôm nay khẽ khàng khuấy động một gợn sóng.

Ngày tháng chậm rãi trôi qua, hòa trong hương vị đắng của thảo dược, mùi mực trên sách y thư và tiếng cảm tạ từ khắp xóm làng.

Vết thương trên cổ chân, nhờ mấy miếng cao dán hiệu nghiệm của Tô Ngọc, thêm vào việc ta cẩn thận chăm sóc, chẳng mấy đã lành lặn, không lưu lại di chứng gì.

Lần tái ngộ thoáng qua ở rừng trúc kia thật giống như một viên sỏi nhỏ rơi vào lòng hồ sâu. Mặt nước chỉ gợn nhẹ mấy vòng sóng mờ mịt, rồi lại lặng yên như cũ.

Ta không cố đi tìm xem Tô Ngọc còn ở lại Lâm An phủ hay đã rời đi, chỉ lặng lẽ đem chút tình cảm không rõ là cảm kích hay gì khác, ép sâu trong tim.

Lão tú tài ở trấn Thanh Khê, sau một thời gian ta châm cứu và kê đơn điều dưỡng, bệnh ho mãn tính mấy năm của ông ấy cũng đã thuyên giảm rõ rệt.

Hiện nay đã có thể tựa vách tường, ra ngoài tắm nắng đi lại vài bước.

Chuyện này lan khắp các thôn xã quanh vùng.

Thêm vào đó, ta vẫn thường kê đơn, bốc thuốc cho những hộ nghèo khó cơm chẳng đủ no.

Danh hiệu "Tiểu Lâm đại phu" vì thế mà ngày càng lan xa trong vùng phụ cận Lâm An phủ.

Thỉnh thoảng lại có bệnh nhân từ xa lặn lội tìm đến, hoặc đến Tế Thế Đường, hoặc tới tiểu viện.

Cửu phụ nhìn thấy, râu mày càng thêm phấn khởi, đuôi mắt cũng hằn thêm vài nếp cười.

"Nghi nhi tâm địa lương thiện, tay nghề vững vàng, lại chịu khó khổ công rèn giũa. Cứ thế này mà tiếp tục, chẳng mấy chốc, cửu phụ đây phải nhường ghế cho con thôi!"

Hôm ấy, ta đeo hòm thuốc từ làng bên trở về sau một ca khám bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!