[1]
Thái Hằng xuất thân nhân gian, họ Thẩm tên Viễn, tự Tử Diễn.
Lúc y phi thăng, thiên đình mới thành lập, hết thảy chưa có trật tự, Tiên quân các vùng chém chém giết giết, cướp địa bàn tứ xứ.
Ngày đó phi thăng, lôi kiếp đánh xong, y được một luồng sáng dẫn lên Thiên giới rồi bồng bềnh đáp xuống, trông thấy xung quanh cả vùng mây trắng mênh mông không bóng người.
Y cau mày suy nghĩ xem đây là đâu, muốn đi đâu và cần làm cái gì sau khi phi thăng.
Đang nghĩ, y chợt nghe thấy đằng xa truyền đến tiếng huyên náo.
Y ngẩng đầu, trông thấy một tiên nữ váy đỏ búi tóc cao, cưỡi Kỳ lân, dẫn theo một đám sơn yêu kỳ quặc lao vun vút về phía mình.
Tiên nữ mắt ngọc mày ngài, vô cùng diễm lệ, y không khỏi nhìn chăm chú.
Đợi tiên nữ dừng trước mặt, lúc nàng hung hăng hỏi "Thiên cung đi hướng nào?", y vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Thái Hằng ngẩn ngơ nhìn nàng, cảm khái quả nhiên là nơi linh khí tràn đầy, ngay cả người cũng đẹp hơn nhiều.
Biết vậy y đã phi thăng từ lâu chứ không ở dưới hạ giới đánh khắp ba nghìn thế giới rồi mới lên.
Y im lặng nhìn chằm chằm tiên nữ không nói.
Hành động này hơi mạo phạm, đối phương cũng chẳng phải người hiền lành, không đợi y phản ứng đã giơ tay tát bạt tay.
Một tiếng chát chúa vang lên, kế đó là giọng cảnh cáo lạnh băng: "Còn nhìn nữa, bản quân khoét mắt ngươi!"
Thái Hằng: "…"
Tu đạo mấy nghìn năm, lần đầu tiên y bị con gái tát.
Nhưng y không giận mà ung dung xoay đầu, giơ tay bưng chỗ bị đánh, dịu dàng cười: "Tiên tử hỏi Thiên cung?"
"Không sai." Lúc này tiên nữ mới để ý tới dáng vẻ của y, quan sát từ trên xuống dưới, giọng nói dịu hơn: "Biết chỗ nào không?"
"Biết chứ." Giọng Thái Hằng điềm tĩnh ôn hòa, chỉ đại một hướng, tỉ mỉ hướng dẫn tiên nữ: "Đi về hướng Tây phía trước mười vạn dặm nữa là được."
"Mười vạn dặm?!" Tiên nữ sửng sốt, lập tức quay đầu hỏi con rùa đen vác cờ sau lưng: "Quy quản gia, không phải ông nói sắp đến rồi sao?!"
Quy quản gia cũng hoang mang, ấp úng nói: "Nữ… Nữ quân, Thiên cung vừa xây không lâu, lão nô cũng mới tới lần đầu."
Lời này là thật, tiên nữ nhẫn nhịn kiềm chế cảm xúc.
"Được rồi." Tiên nữ khích lệ đám đông: "Chỉ mười vạn dặm thôi, chạy ba ngày là tới! Nếu ngươi dám gạt ta…" Nàng nhớ tới Thái Hằng, quay đầu hung dữ nhìn chòng chọc y: "Ta chắc chắn lấy mạng chó của ngươi!"
Nói xong lời hăm dọa, tiên nữ cũng không nhiều lời, quay đầu về phía Tây hô to một tiếng: "Đi!"
Sau đó chỉ thấy đội nhân mã đông đúc ồ ạt chạy về phía Tây.
Thái Hằng tò mò nhìn nhóm người mang theo khói bụi mịt mù lao đi, dịu dàng mỉm cười, cảm khái: "Người Tiên giới đúng là tràn đầy sức sống."
Nói xong, y lại ngắm nhìn bốn phương, bắt đầu suy nghĩ đây rốt cuộc là chỗ nào?
Sau khi phi thăng rồi phải làm gì?
Nơi này có người quản lý không?
[2]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!