Chương 6: (Vô Đề)

Chỉ là không ngờ tới, cư dân trong thành này đột nhiên mắc phải một trận ôn dịch. Toàn thành đều bị phong tỏa! Chỉ có thể vào, không thể ra!

Tần Diệp hối hận tột cùng: 「Đều tại ta! Nếu ta không đưa nàng đến nơi nguy hiểm này thì tốt biết mấy, bây giờ lại để nàng bị kẹt ở đây.」

Ta an ủi: 「Đừng nghĩ như vậy. Biết đâu chừng, ông trời chính là phái huynh đến để giải quyết trận ôn dịch ở nơi này đấy.」

Một ngày, hai ngày... chẳng mấy chốc một tuần đã trôi qua. Phương thuốc điều trị vẫn chưa tìm ra, chỉ có thể gượng ép khống chế xu hướng lây lan.

Ngay lúc này, ta cảm thấy toàn thân phát nóng, dường như đã có triệu chứng bị lây nhiễm.

「Hạc Khê! Hạc Khê!」

Tiếng gọi lo lắng, nóng nảy của Tần Diệp vang lên bên tai ta. Ta mơ màng mở mắt, thấy khuôn mặt huynh ấy tiều tụy hẳn đi, đôi mắt vằn tia máu đỏ.

「Tần... Tần Diệp?」

Giọng huynh ấy nghẹn ngào: 「Nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi... Nàng đã hôn mê suốt hai ngày trời.」

Tim ta bỗng chốc chùng xuống. Ta cố dùng chút sức lực tàn tàn đẩy huynh ấy ra: 「Có phải ta đã nhiễm ôn dịch rồi không? Huynh mau đi đi!」

Tần Diệp không hề lùi bước: 「Ta không đi, ta phải ở lại đây với nàng.」

「Huynh là đại phu, huynh vạn lần không được nhiễm bệnh!」

Giữa lúc chúng ta đang tranh chấp, một bóng người từ ngoài cửa thong thả bước vào. Là Triệu Vũ. Hắn không nói lời nào, lẳng lặng tiến lại gần. Ngay trước mặt Tần Diệp, hắn cúi người đưa một viên thuốc vào miệng ta.

Cổ họng ta khẽ động, ngơ ngác hỏi: 「Đây là...?」

Triệu Vũ: 「Đây là viên Giải Độc Hoàn năm xưa nàng tặng ta. Sau này, ta đã tìm đại phu chế thêm một ít. Tuy không sánh được với viên của nàng, nhưng trận ôn dịch lần này, vừa khéo có thể giải được.」

Ta thở phào nhẹ nhõm: 「Vậy bây giờ...?」

Tần Diệp gật đầu: 「Rất nhanh thôi, trong thành cũng sẽ không sao nữa.」

Ta khẽ nói lời cảm ơn: 「Đa tạ ngài, Nhàn vương điện hạ.」

Triệu Vũ tự giễu cười một tiếng: 「Không. Người phải nói lời cảm ơn là ta mới đúng.」

Triệu Vũ không chỉ mang thuốc tới mà còn mang theo một toán binh lính lớn để giúp khôi phục trật tự toàn thành. Tần Diệp cũng đi giúp xử lý việc hồi phục giai đoạn sau cho những người bị nhiễm bệnh.

Đến khi trong thành khôi phục lại không khí nhộn nhịp như xưa, bụng dưới của ta đã lùm lùm lộ rõ.

「Nhàn vương điện hạ, ta và phu quân phải trở về Vu tộc trước đây.」

Ngày rời đi, Triệu Vũ đưa cho ta một chiếc hộp gấm. Ta mở ra xem, cư nhiên lại là chiếc túi thơm mà ta từng tâm niệm bấy lâu. Đường kim mũi chỉ có chút vụng về, nhìn ra được là do người mới học thêu.

Thần sắc Triệu Vũ có chút lạc lõng: 「Ta biết nói gì cũng đã muộn rồi. Thực ra, đôi túi thơm đó là do sinh mẫu Thục phi của ta từng thêu, thế nên ta mới luôn trân trọng nó. Còn về Từ Vi, cô ta là cháu gái của Hoàng hậu nương nương, cũng chính là kẻ âm thầm hạ độc ta... Ta vốn định giải quyết xong xuôi tất cả mới quay lại tìm nàng. Nhưng...」

Ta nhìn hắn, khẽ mỉm cười, bình thản nói: 「Như vậy, chúng ta coi như sòng phẳng rồi.」

Ta trả lại hộp gấm cho hắn, xoay người đi về phía bóng dáng đang đứng đằng xa. Tần Diệp đứng bên cạnh cỗ xe ngựa không xa, đang chăm chú nhìn về hướng này. Mãi cho đến khi ta lại gần, huynh ấy mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

「Thực ra nàng có nhận món đồ đó, ta cũng sẽ không nói gì đâu.」

Ta nhướng mày, cố ý trêu chọc: 「Vậy để ta quay lại lấy nhé?」

Tần Diệp há miệng: 「...」

Thôi bỏ đi. Đừng tưởng là ta không biết. Mấy ngày trước người này thức trắng đêm không ngủ, ngày ngày ở lỳ trong thư phòng. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!