Chương 4: (Vô Đề)

Những ngày sau khi cưới, Tần Diệp vẫn ngày ngày túc trực ở dược phòng hành y, lúc rảnh rỗi lại xuống bếp làm vài món nhắm ta yêu thích. Ta thỉnh thoảng rảnh rang cũng theo huynh ấy xuống núi đi chẩn bệnh.

Ngày hôm ấy, đúng lúc dược liệu cạn kiệt, hai chúng ta cùng đi đến trấn Tùng Khê để thu mua. 

Trớ trêu thay, vị lão đại phu ở tiệm thuốc lại nhận ra ta, ngẩn người một lúc rồi thốt lên: 「Đây chẳng phải là cô nương từng đi theo Tạ công tử đó sao?」

Lời này vừa ra, tim ta thắt lại một cái. 「Ờ...」

Sắc mặt Tần Diệp vẫn bình thản, lịch sự giải thích: 「Vị cô nương này hiện tại là nương tử của ta.」

「Ồ. Là lão hủ thất lễ. Hai vị đúng là lang tài nữ mạo.」

Trên đường về, ta thận trọng quan sát Tần Diệp. 

Huynh ấy im hơi lặng tiếng, bị ta nhìn lâu quá mới nói: 「Ta không có ghen đâu.」 Một bộ dạng cố làm ra vẻ hào phóng.

Nhưng ta đã kịp hỏi gì đâu...

Đến tối hôm đó, ta biết ngay là hỏng rồi. Người này không quấn quýt lấy ta như mọi khi nữa. Thậm chí... khi ta chủ động đề nghị đi ngủ, Tần Diệp nhàn nhạt bảo: 「Ta mệt rồi.」

Mệt thì mệt. Ta lăn ra ngủ luôn.

Nhưng trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy tiếng thút thít bên tai. Ta vội vàng thắp nến. Tần Diệp đang ngồi khóc bên cạnh giường.

Cơn buồn ngủ của ta tan biến sạch: 「Tần Diệp, huynh sao thế?」

Tần Diệp ngẩng đầu, đôi mắt ửng đỏ: 「Nàng cùng hắn đi xem hội đèn, nàng cùng hắn chèo thuyền... Những việc này ta đều chưa từng làm cùng nàng...」

Hóa ra chuyện ban ngày huynh ấy vẫn còn găm trong lòng!

Ta nghẹn lời: 「Chỉ thế thôi sao? Sau này ta bù đắp, đi cùng huynh là được chứ gì!」

Tần Diệp hài lòng gật đầu: 「Ừm.」

Sau đó huynh ấy lại ngoan ngoãn ngồi lại cạnh giường, một lồng ngực ấm áp dán sát vào lưng ta.

「Hạc Khê, ta không mệt nữa rồi...」

Ta: 「...」

Ta cứ ngỡ chuyện đó thế là xong. Tần Diệp sau đêm ấy cũng không có thêm động thái gì lạ. Thế nhưng dạo gần đây, dược phòng thường xuyên có rất nhiều bồ câu đưa thư bay đến.

Khi ta bước vào dược phòng, Tần Diệp vừa vặn đang xem bức thư vừa mới tháo ra. Thấy ta đứng ở cửa, trên mặt huynh ấy lướt qua một tia căng thẳng khó giấu.

「Tần Diệp, có chuyện gì xảy ra sao?」

Tần Diệp khẽ lắc đầu: 「Chỉ là một người bạn cũ từng nhờ ta chữa bệnh, gần đây thân thể khiếm an...」 Giọng điệu huynh ấy có chút nặng nề.

「Thương thế nặng lắm sao? Nếu thực sự nguy cấp, chúng ta đi thăm người đó đi.」

「Hắn sống ở Tây Bắc, đường xá xa xôi hẻo lánh, đi đi về về cũng mất hai ba tháng...」

Ta nhìn thấy vẻ đắn đo trong mắt huynh ấy: 「Có gì khó đâu? Ta đi cùng huynh là được chứ gì.」

Bệnh tình người bạn đó của Tần Diệp quả thực rất trầm trọng. Đến phương Bắc, hắn ta chỉ lộ diện đúng một lần, rồi gửi gắm phu nhân thay mặt tiếp đãi ta, thời gian còn lại hầu như đều nằm bẹp trên giường bệnh.

Vị phu nhân đó tính tình cực kỳ hiền hậu. Lo lắng ta và Tần Diệp bất tiện, bà ấy còn sắp xếp một trạch viện riêng biệt bên cạnh cho hai ta tạm trú.

Ban ngày, Tần Diệp đến phủ chẩn bệnh cứu người. Ta thì thui thủi ở trong viện đợi huynh ấy trở về. Nơi này hẻo lánh, dân phong thuần hậu. Tần Diệp tối về vẫn còn phải nấu cơm, giặt giũ cho ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!