Đại sự đầu tiên của nữ tử tộc ta khi trưởng thành, chính là sắm cho mình một phu quân tuấn tú, hiền thục và đảm đang việc nhà.
Ta cũng đã sớm chọn cho mình một người tâm đầu ý hợp. Người đó chính là Tạ Lăng, kẻ đã được ta cứu mạng vào năm kia.
Nào ngờ, ngay khi ta chuẩn bị đưa huynh ấy về tộc thành thân, Tạ Lăng lại biến mất.
「Biến mất rồi??」
Vào ngày đã hẹn, ta ngơ ngác đứng trước sân nhà của Tạ Lăng. Bên trong trống không, chẳng còn một bóng người.
Huynh ấy rõ ràng đã nói chỉ về hầu phủ gặp mặt một lần rồi sẽ quay lại ngay. Nhưng giờ đây, thứ ta mòn mỏi chờ đợi được lại là một bức thư tuyệt giao.
Tiêu đầu chịu trách nhiệm hộ tống Tạ Lăng đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy áy náy:
「Xin lỗi, Vưu cô nương. Chúng tôi còn chưa đến kinh thành thì Tạ công tử đã mất tích rồi! Tôi và những người khác bận đi tìm, kết quả lại bị người ta nhốt vào một nơi.」
Tiêu đầu cũng thấy rất kỳ lạ:
「Họ cũng không làm hại chúng tôi, cơm ngon rượu ngọt hầu hạ tử tế. Đợi đến khi hết thời hạn, đối phương liền thả chúng tôi về. Ngoài ra, còn có bức thư này và chiếc rương này... Đối phương chỉ đích danh, phải đợi cô nương tự tay mở ra!」
Ta cầm lấy bức thư, lướt nhanh qua. Trên thư quả thực là nét chữ của huynh ấy.
So với nét chữ trên bức thư gửi đến cách đây hai tháng thì không sai một li. Nếu không phải vậy, ta cũng đã chẳng hoài nghi việc Tạ Lăng sớm đã biến mất.
Trên thư còn viết:
「Vưu cô nương, chuyện cũ trước kia xóa bỏ hết thảy, từ nay về sau non nước không tương phùng, đôi bên không còn can hệ.」
Trong rương có vạn lượng hoàng kim. Coi như là tiền thù lao báo đáp ta. Ta tức khắc cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Ta là người Vu tộc, vừa tròn mười sáu. Vì không chịu chấp nhận đối tượng mà nương ta sắp xếp, ta phẫn nộ bỏ tộc mà đi.
Vừa băng qua ngọn núi không lâu. Ta bắt gặp một kẻ đen đủi đang bị sơn tặc trấn lột bên đường. Đám sơn tặc gần đó thấy ta là người Vu tộc, sợ bị cổ trùng của ta dính vào người nên mặt mày ghét bỏ, vội vàng tháo chạy. Chỉ để lại một mỹ nam tử đầy rẫy vết thương.
Lúc bấy giờ, người này khắp thân đầy vết máu, chật vật vô cùng. Duy chỉ có đôi mắt kia là lóe lên tia sáng bất khuất.
Đẹp tựa như bảo thạch vậy. Vốn dĩ ta không định quản chuyện bao đồng, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại cứu Tạ Lăng về.
Đợi đến khi Tạ Lăng tỉnh lại, huynh ấy tái nhợt mặt mày hướng ta tạ ơn:
「Cảm ơn cô nương đã cứu mạng. Tạ mỗ xin phép rời đi ngay.」
Thấy dáng vẻ đi đứng còn không vững của huynh ấy, ta vội khuyên:
「Tạ công tử đừng cử động! Đợi dưỡng thương khỏe hẳn rồi hãy đi.」
「Tạ mỗ không sao...」
「Huynh nói huynh không sao. Nào, đi thử hai bước xem.」
Thấy ta nhiệt tình, Tạ Lăng cười khổ:
「... Cô nương, Tạ mỗ đang bị kẻ thù truy sát, lo lắng sẽ liên lụy đến người bên cạnh...」
Ta nhớ lại đám thích khách bám theo sau, liền hiểu ra ngay. Ta hết lời khuyên can để giữ người ở lại:
「Huynh cứ yên tâm đi! Ở đây, chưa có ai dám động đến ý đồ gì với ta đâu!」
Tạ Lăng ngẩn ngơ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!