Tác giả: Phàm Phạm—er | Editor: Chan
Địch Diệp đưa ngón tay ra thử động mạch cổ của người đàn ông, phần cổ vẫn còn hơi ấm, nhưng anh không cảm thấy một chút rung động nào của động mạch chủ.
Một dự cảm không lành cùng kết luận đồng thời ùa vào não, Địch Diệp chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong người dồn l*n đ*nh đầu, anh giơ tay ra hiệu cho đồng đội phía sau, ra hiệu cho mọi người đừng đi vào nữa.
"Bảo vệ hiện trường."
Anh giơ tay nhìn đồng hồ: 11 giờ 28 phút đêm.
Pháp y Lão Lý của đội đã về quê, chờ trung tâm chỉ huy điều phối mãi mà không thấy có phản hồi.
Địch Diệp nhìn thi thể trên ghế sofa, cảm thấy vô cùng cạn lời.
Ban đầu, bọn họ nhận được một cuộc gọi nặc danh tố cáo có người bán m* t** ở miếu Bảo Hoàng.
Địch Diệp đã vận dụng người cung cấp tin, rồi cùng đồng đội ngồi xổm phục kích ở miếu Bảo Hoàng cả tuần mới tóm được Hắc Cẩu lén lén lút lút.
Sau khi điều tra từ nhiều phía, bọn họ mới xác định được thời gian và địa điểm giao dịch của Hắc Cẩu, sau khi Hắc Cẩu chết, manh mối rơi vào một người tên là Kiếm Ca, chưa nói đến việc người này có phải là Kiếm Ca hay không, bọn họ vừa đến thì đã phát hiện người đã chết, cơ thể vẫn còn hơi ấm, xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau, cứ như có người đang đùa giỡn với bọn họ vậy.
"Đội trưởng, trung tâm chỉ huy trả lời rồi."
Hà Lạc bây giờ nói chuyện cũng phải cẩn thận, sợ chọc giận cấp trên trực tiếp của mình.
Địch Diệp nén một hơi bực tức quay đầu lại. "Họ nói gì?"
"Họ nói chúng ta chờ thêm chút."
"Sao bọn họ làm việc chậm chạp thế?"
Hà Lạc giải thích một cách yếu ớt, "Bọn họ nói có một chiếc xe buýt bị rơi xuống sông, tất cả các pháp y của thành phố đều đã được điều động đến hiện trường để vớt thi thể rồi."
"Chuyện xảy ra khi nào, sông nào?"
"Khoảng 20 phút trước, nghe nói ở sông Long Xuyên."
Địch Diệp nhíu mày. "Chuyện này để tôi giải quyết, cậu ra xem bên ngoài đang cãi vã chuyện gì? Bảo họ nói nhỏ tiếng lại!"
Địch Diệp bực bội rút điện thoại ra, đi đến hành lang bên kia. Anh vừa gọi điện chưa được bao lâu thì đã nghe thấy tiếng người đối diện la lối.
"Ai cho mày đụng vai tao? Mày dám trừng mắt nhìn tao thử xem! Tin hay không tao g**t ch*t mày?!"
"Mọi người nói nhỏ tiếng lại! Về phòng của mình, đừng đi lung tung!"
Những người này không hề nghe lọt tai lời của Hà Lạc.
Hai người đàn ông đang mâu thuẫn nhìn nhau không ưa, đánh nhau trước sự chứng kiến của mọi người. Bên cạnh còn có người hò reo.
"Đánh nó!"
Hà Lạc nhanh chóng tách hai người ra, nhưng họ không những không kiềm chế mà còn cãi vã không ngừng, như hai con chó dữ, lôi cả tổ tông mười tám đời của đối phương ra.
Nhận thấy tình hình sắp mất kiểm soát, Địch Diệp cúp điện thoại.
"Mày dám lôi tao thêm lần nữa xem!!!"
Người đàn ông gây rối đã uống một chút rượu, đến cả cảnh sát cũng dám xô đẩy.
Hà Lạc vì giữ hình tượng nên không chấp nhặt với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!