Lãnh Ninh đặt báo cáo xuống, trầm ngâm một lát, nói. "Tôi có thể hiểu các người đã giấu giếm quá khứ của tôi để bảo vệ tôi, nhưng tôi không thể hiểu tại sao các người lại gọi tôi quay về trong tình huống này. Như ông đã nói, tôi đã có một cuộc sống mới, tại sao lại phải kéo tôi vào nữa?"
Bị chất vấn như vậy, Thang Hiểu Đông vô cùng áy náy. "Ba biết điều này không công bằng đối với con, bao nhiêu năm qua con đã phải chịu quá nhiều khổ cực, nhưng, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội bắt Phương Vĩ Cường! Chừng nào Nhện Độc còn tồn tại, sẽ có vô số gia đình bị hại. Phòng chống m* t** là sứ mệnh của ba! Bây giờ chỉ có con có thể giúp chúng ta!"
Khuôn mặt của Lãnh Ninh lạnh tanh, đẩy bản báo cáo DNA trả lại cho Thang Hiểu Đông. "Ông có lý do phải bắt hắn, thì liên quan gì đến tôi?"
Thang Hiểu Đông biết, ông không thể ép buộc người con trai mà mình không hề có chút tình cảm nào này đưa ra một quyết định nguy hiểm như vậy.
"Chúng ta đã tung tin U Minh Điệp còn sống ra ngoài, chính là để dụ Phương Vĩ Cường xuất hiện, hiện giờ hắn đang bắt giữa một con tin, chờ chúng ta ở biên giới để dùng con đổi con tin. Chúng ta đã giăng thiên la địa võng để bắt hắn, và chắc chắn cũng sẽ bảo vệ an toàn cho con, tuyệt đối không thể giao con cho hắn!
Nếu con không muốn đi cũng không sao, chúng ta sẽ chọn một đồng chí trong hệ thống cảnh sát để thay thế con, nhưng Phương Vĩ Cường là người rất thâm độc, ba lo rằng hắn sẽ nhìn ra sơ hở, vạch trần kế hoạch của chúng ta."
"Vậy nên, đội trưởng Địch gần đây bận rộn chuyện này sao?"
"Ừm, hai đứa có quan hệ tốt à?" Thang Hiểu Đông nhạy cảm hỏi.
"Cũng được." Lãnh Ninh suy nghĩ một chút. "Tôi sẽ đi với các ông."
Ban đầu Thang Hiểu Đông tưởng không có hy vọng, không ngờ đối phương lại đồng ý, ông có chút bất ngờ.
"Là con tin nào mà quan trọng với các ông đến vậy?" Lãnh Ninh hỏi.
"Người này tên là Shirakawa Ikuko, là người mà con đã quen ở nước A. Năm năm trước, con đã từng nhắc đến người này với chúng ta, muốn chúng ta bảo vệ sự an toàn của cô ấy. Ba nghĩ, Phương Vĩ Cường dùng cô ấy làm mồi nhử, chính là để dụ con đến.
Chúng ta không hiểu chuyện giữa con và con tin, nhưng với những gì ba hiểu về Phương Vĩ Cường, hắn sẽ không bắt giữ một người vô dụng đối với mình, có lẽ con tin này rất quan trọng đối với con."
"Shirakawa Ikuko…"
Khi Lãnh Ninh đọc cái tên này, đột nhiên có một cảm giác quen thuộc, như thể trái tim bị một chiếc lông vũ rất nhẹ lướt qua.
Xem ra, muốn tìm lại quá khứ, cậu phải cứu người này.
**
Lãnh Ninh ở trong phòng nghỉ, chờ đợi sự sắp xếp tiếp theo của Thang Hiểu Đông.
Cậu mở giao diện trò chuyện với Địch Diệp, đổi biệt danh của Địch Diệp thành "SOS".
Cậu có một thói quen, thích đặt biệt danh cho người quen không thân thiết bằng chức vụ + tên.
Những người quan trọng, thì đặt biệt danh bằng các ký hiệu hoặc chữ cái mà người ngoài không hiểu, như thể vô thức không muốn những người này bị những kẻ có ý đồ xấu phát hiện.
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, lại thêm một chữ "a" nhỏ ở phía trước "SOS", để chủ nhân của số điện thoại này được đặt lên đầu danh bạ.
Sau khi đổi biệt danh, Lãnh Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu lại nhớ đến cảnh mình bị rơi xuống nước.
Hóa ra là bị rơi xuống nước trong tình huống đó…
Người cứu cậu chắc hẳn là cảnh sát, có phải là Địch Diệp không?
Nghĩ đến đây, trái tim cậu không khỏi đập nhanh hơn một chút.
Đúng lúc này, Thang Hiểu Đông gõ cửa bước vào.
Thang Hiểu Đông cầm một chiếc áo chống đạn và một chiếc máy nghe lén định vị trên tay.
"Hai thứ này con mang theo có thể bảo vệ tính mạng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!