Lãnh Ninh viết xong bản báo cáo khám nghiệm tử thi cuối cùng, gập laptop lại, thu dọn cặp sách, đi ra trước cổng Kim Mạch chờ xe buýt.
Xe buýt không đến, nhưng lại thấy một chiếc Volkswagen màu đen có logo chữ cái.
Cửa sổ xe hạ xuống, Địch Diệp thò đầu ra, cười tủm tỉm nhìn Lãnh Ninh.
"Chà, không phải đội trưởng Địch đây à?" Lúc này Trương Tiểu Mạn đi xuống bậc thang trên đôi giày cao gót. "Không phải cậu có việc bận ư? Sao lại đến chỗ chúng tôi thế này?"
Địch Diệp nheo mắt, thầm nghĩ trong lòng: Sao cô ta cứ bám lấy Lãnh Ninh thế?
Lãnh Ninh đứng giữa hai người, kéo dây đeo cặp. "Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước đây."
"—Này," Địch Diệp lập tức gọi cậu lại. "Cậu đi đâu?"
Anh đã đích thân đến đón cậu, cậu còn muốn đi đâu?
"Về nhà." Lãnh Ninh thản nhiên nói.
"Lên xe, tôi đưa cậu về." Địch Diệp nói.
Lãnh Ninh thấy Trương Tiểu Mạn bị bỏ lại phía sau, nên nói. "Không cần đâu, tôi đi xe buýt là được rồi."
Câu nói "tôi đi xe buýt là được rồi" khiến Địch Diệp bối rối.
Cậu ấy không lên xe của mình mà lại muốn đi xe buýt? Rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ xe của mình không thoải mái bằng xe buýt sao?
Lúc này Trương Tiểu Mạn nhạy bén nhận ra có điều không ổn.
Hai người này cãi nhau à?
Vậy thì cô ấy phải ủng hộ Lãnh Ninh!
"Đừng đi xe buýt." Trương Tiểu Mạn nói. "Chị tiện đường đi siêu thị mua đồ, tiện thể chở em về luôn."
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, không trả lời.
"Này, Trương Tiểu Mạn," Địch Diệp có chút khó chịu nói. "Cũng phải có trước có sau chứ?"
"Đội trưởng Địch nói gì vậy, tôi và Lãnh Ninh ở gần nhau, đương nhiên tôi có ưu tiên!"
"Ê, trước đây sao không biết cô còn thích đưa cấp dưới về nhà nhỉ?"
"Đó là vì bình thường cậu không quan tâm đến tôi."
"Hai người ngày nào cũng đi làm cùng nhau, vẫn chưa đủ à?"
"Chúng tôi chỉ đi làm cùng nhau, chứ không ở cùng một văn phòng!"
"Hay lắm Trương Tiểu Mạn, không ngờ cô lại thích kiểu này!"
"Tôi thích kiểu nào, cậu nói cho rõ ràng đi!"
Trong lúc hai người cãi nhau, xe buýt đã dừng ở trạm. Lãnh Ninh bước một chân lên xe buýt.
Sắc mặt Địch Diệp thay đổi, cũng không còn tâm trạng cãi nhau với Trương Tiểu Mạn nữa, vội vàng lái xe đuổi theo.
Kết quả này là điều mà Trương Tiểu Mạn không ngờ tới, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy chiếc Volkswagen màu đen bám theo chiếc xe buýt.
Khi Lãnh Ninh lên xe đã không còn chỗ trống, cậu đứng trên xe một lúc, đột nhiên liếc thấy một chiếc Volkswagen màu đen chạy song song với xe buýt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!